Editor: Joco
Beta – reader: Takuyachan
Hắn vội vàng đi hỏi y tá phụ trách, người bệnh ở phòng này đã đi đâu rồi? Y tá nói rằng hình như người đó đã đổi sang phòng bệnh thường rồi, đồ dùng trong phòng cũng được gói ghém cẩn thận, đợi Thư Văn đến thì trả cho hắn. Thư Văn nhìn túi đồ, hôm qua trợ lý hắn mua những gì đều còn lại đầy đủ trong túi, thậm chí cả chiếc áo khoác mua cho cậu cậu cũng để lại. Thư Văn rất khó chịu, nhìn thấy những thứ này, hắn có cảm giác như chính mình cũng đang bị bệnh giống Ngả Lâm vậy. Rõ ràng là cần người bảo hộ, nhưng cậu vẫn ép bản thân luôn kiên cường mà mỉm cười.
Xách túi đồ bị để lại, Thư Văn đi thanh toán toàn bộ viện phí, rồi đi hỏi y tá phòng bệnh mà Ngả Lâm đang nằm.
Gian phòng bình thường này, bên trong chật kín người, còn có người nhà bệnh nhân. Giờ ăn trưa, ai cũng có người thân ở bên chăm sóc. Chỉ còn Ngả Lâm ngồi một mình trên cái giường sắt ở góc phòng, chậm rãi ăn cơm bệnh viện. Nhìn cậu trông rất mệt mỏi, tinh thần có vẻ không tốt, trên người chỉ mặc một cái áo khoác cũ, đơn bạc. Cậu ăn từng muỗng cơm trắng với rau cải luộc, người khác nhìn qua một điểm cũng không muốn ăn. Thư Văn đi tới bên, nhẹ nhàng cầm lấy thìa trong tay cậu, dịu dàng nói: “Chúng ta quay lại phòng vô trùng kia đi, anh đã thanh toán hết viện phí mất rồi, bây giờ không thể trả lại được.”
Vốn tinh thần đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thac-vi/1948359/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.