Editor: Joco
Beta – reader: Kumiko
Đến tháng ba, Ngả Lâm đã trải qua bốn lần hóa trị, bắt đầu chuẩn bị phẫu thuật cấy tủy. Người tặng tủy cho Ngả Lâm không biết là ai, chỉ biết người kia họ Lý, cũng là một người hơn hai mươi tuổi. Người ấy không chịu cùng Ngả Lâm gặp mặt, chỉ nhắn một câu: “Không cần báo đáp rồi đi.”
Vào phòng phẫu thuật, Ngả Lâm rất thấp thỏm, chỉ sợ đi mà không về. Cũng may, Thư Văn vẫn chờ ở bên ngoài. May mắn làm sao, tuy tủy được tặng chỉ phù hợp một nửa thế nhưng phẫu thuật rất thành công. Vậy là chỉ cần bình yên tĩnh dưỡng hai năm thì cái mạng này có thể đoạt được lại từ tay tử thần rồi.
Thế nhưng không đợi cho Thư Văn kịp vui mừng. Mới tháng năm, Ngả Lâm đang ngồi trong nhà thì bị ngất đi, phải đưa tới bệnh viện. Bác sỹ báo tin trời giáng là cơ thể Ngả Lâm đang bài kháng tủy mới, nó đang ăn mòn nội tạng của cậu. Lúc này, Ngả Lâm vẫn phải nằm theo dõi trong phòng cấp cứu. Máu trong người hầu như bị thay hết, thế nhưng tình huống vẫn không có chút suy chuyển nào. Bệnh tình của cậu bây giờ đang đứng bên bờ vực rồi.
Thư Văn hoảng đến mức mắt lúc nào cũng đỏ ngầu. Hắn luôn miệng bác sỹ liệu có thể làm phẫu thuật lại không. Bác sỹ gật đầu nhưng điều này quá nguy hiểm đối với Ngả Lâm. Hệ thống miễn dịch của cậu đã bị tàn phá. Cơ thể cậu như đang tự chết dần, không còn đủ sức để tiến hành phẫu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thac-vi/1948347/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.