Vương Ảnh Quân chỉ cần dùng một tay đã có thể khống chế hai tay cô đưa qua đỉnh đầu
Triệu Anh nghiêng đầu muốn tránh né nhưng dù làm thế nào cũng không thoát khỏi môi anh, cô càng vùng vẫy anh càng hôn sâu, Triệu Anh thở hổn hển bị anh bắt ép, thân hình sau khi chống cự mệt mỏi đã dần yếu ớt xụi lơ trong lòng anh..
Thấy người dưới thân không còn kháng cự nụ hôn lại càng trở nên cuồng nhiệt, chiếc lưỡi anh bắt đầu len lỏi tấn công vào khoang miệng cô
- Thật ngoan
Vương Ảnh Quân cất giọng nói trầm ấm thì thầm qua làn môi rồi buông cho tay cô được tự do
Nhưng lần này Triệu Anh không chống cự nữa, cô nằm yên nhắm chặt mắt để anh tự do tác quái, đôi tay nhỏ bám chặt lấy drap giường tố cáo tâm trạng đang bị anh làm cho hỗn loạn
Nụ hôn càng lúc càng nóng bỏng, môi anh ép sát môi cô mà đè nghiến, đầu lưỡi mềm dẻo của Vương Ảnh Quân tham lam càng quét, quấn quýt lấy lưỡi cô, tiếng hai lưỡi giao hòa tạo ra những âm thanh ám muội, hơi thở của cả hai người ngày càng trở nên nặng nề
Giữa lúc hôn nhau cả người Triệu Anh nóng dần lên, nhịp tim như trống vỗ phát ra từ lòng ngực
- Ừm..
Triệu Anh sắp không thở nổi nữa, cô khó khăn tìm lấy không khí, cơ thể non nớt vì nụ hôn đầy sắc tình này mà trở nên khô nóng, cả người mềm nhũng không còn là chính mình
Cô tự trách bản thân thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ten-minh-tinh-ba-dao-doc-chiem-trai-tim-toi/2787122/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.