<!---->Vương Xán và Lý Nho đi bộ một vòng ở trong thành, không phát hiện tình huống gì.
Trong thành, có quan phủ đặc biệt mở lều cháo, hơn nữa thành đô dưới sự cai quản của Vương Xán, giàu có và đông đúc, lưu dân cũng không thể ùa vào trong thành quá nhiều.
Sau khi ra khỏi thành, Vương Xán bảo sĩ binh lái xe tới những thôn trang chung quanh.
Bởi vì đường trơn nên tốc độ đi rất chậm.
Sau khi đoàn người của Vương Xán ra khỏi bắc môn, bắt đầu từ thôn trang phía bắc, đi một vòng lớn, cuối cùng về tới bắc môn, một vòng này đi xong cũng mất cả một buổi chiều.
Lúc này, Vương Xán thần sắc ngưng trọng, trên mặt đã không có vẻ thoải mái.
Khi ra khỏi thành, Vương Xán biết ngoài thành có lưu dân, bởi vì đây là chuyện không thể tránh khỏi, trong lòng hắn cũng có chuẩn bị nhưng nhưng thực sự đi một vòng chung quanh sơn thôn, phát hiện bên trong nhà tranh tất cả đều là lưu dân đang run run rẩy rẩy, nhân số thực sự rất nhiều, căn bản đếm không hết.
Đối mặt với tình huống như vậy, tâm tình của Vương Xán sao có thể thoải mái được?
Bất kể là bản thân Vương Xán hay là văn võ dưới trướng Vương Xán, hoặc là những chư hầu khác, đều cho rằng Ích châu phồn hoa, là cõi Niết bàn yên vui, dân chúng có thể an cư lạc nghiệp.
Vương Xán sau khi cẩn thận đi một vòng, phát hiện tình huống không phải là như vậy.
Cục diện rất ác liệt, không hề lạc quan.
Xe ngựa dừng ở ở ngoài thành, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tay-sung-ban-tia-lac-ve-thoi-tam-quoc/1637624/chuong-958.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.