<!---->Thành đô, dưới sự cai quản của Vương Xán càng lúc càng phồn hoa, tường thành cũng thêm cao thêm rất nhiều, hoàn toàn một tòa một tòa kiên thành. Cùng lúc đó, theo các loại ngành học văn viện, võ viện, viện khoa học quật khởi, hấp dẫn vô số người tới, so với thời đại của Lưu Yên thì phồn hoa hơn không biết bao nhiêu lần.
Người đến người đi, rất náo nhiệt.
Ngoài thành, hai tiểu thanh niên đang nghỉ chân quan khán.
Hai tiểu thanh niên này làn da trắng nõn, có vẻ rất văn nhã. Hai người này không phải ai khác, chính là Thái Nhã và Hoàng Nguyệt Anh từ Kinh châu chuồn ra, hai người tiến vào cảnh nội thành đô, sự lo lắng trong lòng sớm đã ném lên chín tầng mây, thay vào đó là lòng hiếu kỳ vô cùng vô tận, bắt đầu đi mọi nơi tìm hiểu tình huống thành đô.
Sau khi hai người đi bộ một vòng, phát hiện thành đô tốt hơn Tương Dương rất nhiều.
Tình huống như vậy, khiến trong lòng hai nàng rất vui mừng.
Hoàng Nguyệt Anh đứng bên cạnh Thái Nhã, quan sát mọi nơi rồi nói: "Tiểu di, chúng ta vừa đến đây, không quen nhân sinh địa, trước tiên tìm một chỗ đặt chân đã!"
Thái Nhã quay đầu lại, trừng mắt lườm Hoàng Nguyệt Anh quát: "Gọi công tử, đừng gọi tiểu di!"
Hoàng Nguyệt Anh bĩu môi: "Dựa vào gì mà ngươi là công tử mà người ta là thị đồng!"
Thái Nhã hừ một tiếng, hỏi: "Ai là trưởng bối?"
Sau khi nói xong, Thái Nhã vươn tay xoa đầu Hoàng Nguyệt Anh rồi nói: "Ừ, công tử đại nhân đại nghĩa, vì người nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tay-sung-ban-tia-lac-ve-thoi-tam-quoc/1637619/chuong-953.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.