<!---->Chuyển giao giữa xuân hạ, cây cối rậm rạp. Trong rừng cây xanh biếc, Mã Siêu, Mã Hưu cùng Mã Đại mang theo một số binh sĩ đang xuyên qua rừng cây, chạy sâu vào trong rừng. Nơi đi qua, không ngừng truyền đến tiếng sột soạt.
Sắc mặt Mã Đại tái nhợt, vì đổ máu quá nhiều mà có vẻ có chút tiều tụy.
Vai của gã đã được băng bó đơn giản, nhưng vạt áo bên vai phải đã sớm bị máu tươi nhuộm đỏ.
" Bùm! "
Lúc Mã Đại theo Mã Siêu và Mã Hưu chạy trốn, dưới chân mềm nhũn, bùm một tiếng ngã xuống đất. Miệng hắn va vào đất, dùng tư thế như vậy ngã xuống đất, trong miệng còn kèm theo bùn đất. Vì ngã xuống đất, lại đập trúng miệng vết thương trên vai phải, đau đến độ Mã Đại nhe răng trợn mắt, mồ hôi lạnh ứa ra trên trán.
Mã Siêu và Mã Hưu thấy Mã Đại ngã sấp xuống, vội dừng lại.
Mã Hưu thoắt cái chạy về, đưa tay nâng Mã Đại dậy, nói: "huynh trưởng, ta vịn ngươi đứng dậy ".
Trong Mã Siêu, Mã Đại cùng Mã Hưu, chỉ có Mã Hưu không bị thương. Trên người Mã Siêu mặc dù nhiều chỗ bị thương, nhưng vẫn có thể kiên trì. Nhưng mà, thương thế của Mã Đại nghiêm trọng, ngay cả đi đường cũng khó khăn.
Hắn cắn chặt răng, lảo đảo đứng lên, dùng sức giãy khỏi sự đở vịn của Mã Hưu, nói với Mã Siêu: "huynh trưởng, cơ thể ta quá hư yếu, thật sự không chạy nổi nữa. Ngươi cùng Mã Hưu đi trước đi, ta theo ở phía sau, có thể chạy thoát thì chạy, chạy không thoát ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tay-sung-ban-tia-lac-ve-thoi-tam-quoc/1637516/chuong-850.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.