<!---->Ở hai bên đường, dõi mắt nhìn lại, đầy khắp núi đồi đều là binh sĩ của Mã Đằng. Nếu quan sát từ không trung, liền có thể nhìn thấy trên mặt đất chi chit những chấm đen nhỏ, tất cả những chấm đen kia đều đang hoạt động không ngừng, chạy tản khắp nơi.
Lã Mông lĩnh quân từ phía trước hoành không giết ra, phóng về phía Mã Đằng.
Vương Xán mang binh từ phía sau giết lên, phóng về phía ba người Mã Siêu, Mã Đại và Mã Hưu.
Lúc này, phía trước có đại quân cản đường, đằng sau lại có truy binh đuổi tới, binh sĩ của Mã Đằng chỉ có cách chạy sang hai bên đường. Những binh sĩ này rốt cuộc mất hết kiên nhẫn, sự kiên trì trong lòng cũng hoàn toàn sụp đổ. Lúc phía trước đường không có đại quân Lã Mông cản đường, bọn họ có thể đồng tâm hiệp lực cùng chạy trốn, nhưng sau khi đường sống bị cắt đứt, bọn họ liền có tính toán riêng, chạy trốn khắp nơi.
Trên sơn đạo, tất cả đều chi chít binh sĩ.
Lúc này, Mã Siêu, Mã Đại cùng Mã Hưu cũng xuống ngựa, chạy bộ.
Đã không còn chiến mã, tốc độ chạy trốn của ba người người ngược lại nhanh hơn, vì sẽ không bị binh sĩ ngăn trở, dễ dàng chạy về phía trước.
Mã Siêu mắt nhìn sáu đường tai nghe tám phương, mắt thấy Lã Mông mang theo tướng lãnh phóng về phía Mã Đằng, trong lòng lo lắng, vội quát: "chạy nhanh lên, phu thân gặp nguy hiểm". Sau khi nói xong, Mã Siêu xách Hổ Đầu Trạm Kim thương, phóng về phía Mã Đằng. Lúc này, Mã Siêu đã bất chấp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tay-sung-ban-tia-lac-ve-thoi-tam-quoc/1637513/chuong-847.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.