<!---->Người đeo mặt nạ nghe thấy tiếng kinh hô của Điển Vi, trên khuôn mặt tuấn mỹ cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.
Ở nơi này, không ngờ lại có người biết tên của hắn.
Vương Xán nghe thấy âm thanh của Điển Vi, trong lòng cũng có chút kinh ngạc. Người đeo mặt nạ phong tao tuyệt luân như thế, không ngờ đại hán vạm vỡ lỗ mạng như Điển Vi lại quen biết người đeo mặt nạ, đúng là chuyện lạ khó tin.
Chỉ là, Điển Vi biết người đeo mặt nạ, cũng không chứng tỏ Vương Xán sẽ buông tha cho hắn.
Vương Xán vung Hán đao, quát to: "Dương A Nhược, có dám chiến một trận? "
Dương A Nhược cũng không yếu thế, quát to: "chiến liền chiến! "
Lúc nói chuyện, tay trái của Dương A Nhược giật cương ngựa, giục ngựa vọt về phía Vương Xán.
Dương A Nhược chung quy vẫn không địch lại Vương Xán, sau khi giao thủ với Vương Xán, đối mặt với chiêu thức đại khai đại hợp của Vương Xán, có vẻ giống trứng chọi đá, khó có thể ứng phó. Giao thủ với Vương Xán không lâu sau, khoảng chừng ba mươi hai hiệp, chiến đao trong tay Dương A Nhược liền bị Vương Xán bổ đến độ khắp nơi đều là lỗ hổng, trực tiếp văng ngược ra ngoài.
Vương Xán cười lạnh hắc hắc, lưỡi đao tiếp tục phóng tới trước, kề trên cổ của Dương A Nhược.
" chủ công, hạ thủ lưu tình! "
Điển Vi sau khi nhìn thấy liền hét lớn một tiếng, giục ngựa chạy tới.
" ông! "
Lưỡi đao dừng lại ở phía trước cổ của Dương A Nhược một tấc, kình phong xẹt qua cạnh cổ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tay-sung-ban-tia-lac-ve-thoi-tam-quoc/1637504/chuong-838.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.