<!---->Dưới cổng thành, Trương Hổ cùng Lưu Dương dẫn theo binh sĩ bận rộn không ngừng.
Vì lo thành trì Hòe Lý chắc chắn, cửa thành dày, cho nên Trương Hổ cùng Lưu Dương mang đến bốn mươi binh sĩ. Trong tay mỗi binh sĩ đều cầm hỏa dược, nhất định phải phá hủy cửa thành trong một lần.
Từng bao hỏa dược chất ở cửa thành, càng chất càng cao, giống như ngọn núi nhỏ.
Mỗi bao hỏa dược đều có kíp nổ thật dài, có thời gian đầy đủ để binh sĩ Lang Nha doanh chạy đến khu vực an toàn. Trong nháy mắt, hơn bốn mươi bao hỏa dược đều được chất ở cửa lớn, hơn nữa tất cả kíp nổ của hỏa dược đều nối lại nhau. Chỉ cần đốt một kíp nổ, kíp nổ khác cũng sẽ được đốt theo.
Trương Hổ hít sâu một hơi, lấy hộp quẹt ra, nhanh chóng châm kíp nổ.
" Xì! Xì! "
Kíp nổ bốc cháy, phát ra tiếng xì xì, tia lửa lóng lánh kia giống như là một con rắn lửa lắc lư rất nhanh.
Trương Hổ thấy vậy, lập tức dẫn binh sĩ lui lại.
Có điều, hướng mà bọn họ lui lại cũng không phải là từ mặt bên thành lâu, mà lại chạy thẳng về phía đại quân của Lã Mông. Khoảng cách thẳng như vậy, không thể nghi ngờ là ngắn nhất nhanh nhất. Tốc độ của binh sĩ Lang Nha doanh còn nhanh hơn kẻ trộm, khoảng cách hơn mười trượng cần thời gian rất ngắn, hơn nữa chiều dài của hỏa dược cũng đủ thời gian cho bọn họ chạy về.
Trương Hổ vừa chạy, vừa hét lớn: “Đồ ranh con, muốn nổ chết à, chạy mau đi! "
Trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tay-sung-ban-tia-lac-ve-thoi-tam-quoc/1637496/chuong-830.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.