<!---->Biện pháp của Lã Mông, có khuyết điểm rất lớn.
Một khi trong lòng Giáo úy nổi lên nghi ngờ, hoặc là hắn gọi ngay binh sĩ tuần tra ban đêm trong doanh địa đến, Lã Mông liền công dã tràng, hơn nữa chỉ có thể nấp ở trong rừng sâu không dám ra ngoài.
Lã Mông đang đánh cuộc, đánh cuộc ý tham trong lòng Giáo úy.
Chỉ cần Giáo úy nhịn không được muốn chiếm hết tất cả tiền tài, liền có thể dẫn binh tiến tới.
Đang lúc trong lòng Lã Mông lo lắng khẩn trương, một tên binh sĩ ngồi chồm hổm trên mặt đất khẽ lên tiếng: “Giáo úy đại nhân, ngài nói đây có phải là người nào đó bị trọng thương, trên người có tiền tài châu báu, chạy một mạch vào trong rừng. Tiền của hắn quá nhiều, mới có thể rơi nhiều tiền xu như vậy không! "
Lúc binh sĩ nói, trong mắt lóe ra quang mang tham lam. Hơn nữa tay của binh sĩ cũng không dừng lại, không ngừng nhặt tiền rơi dưới đất, cất vào trong ngực.
Giáo úy sau khi nghe xong, trong lòng vừa dâng lên một điểm nghi ngờ lập tức mất sạch.
Nếu Lã Mông nghe thấy lời của binh sĩ kia, còn liên tục bái tạ binh sĩ kia à, nếu có lời nói của binh sĩ, thì khó có thể thành công.
Lúc này, tham lam trong lòng Giáo úy đã bị gợi ra.
Không chỉ như thế, mười tiểu binh mà Giáo úy dẫn theo cũng lộ vẻ tham lam, nhìn chằm chằm rừng cây phía trước. Xưa nay, những tiểu binh này chỉ có lương binh, tiền tài không nhiều lắm. Cho dù là Giáo úy, cũng không được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tay-sung-ban-tia-lac-ve-thoi-tam-quoc/1637493/chuong-827.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.