Thứ trước thảy xông vào vùng không gian khép kín, là âm thanh vỡ nát dữ dội. Cửa sổ bị đập bể, thủy tinh găm vào mu bàn tay, máu ngấm ra từ những vết cắt. Tiếng còi xe cứu thương như xé rách màng nhĩ, rạch nát không khí. Cửa xe mở ra, lập tức có thể nhìn thấy Yến Vũ cuộn tròn trong góc, đã lâm vào hôn mê. Văn Diên run rẩy cởi áo khoác của mình ra, bọc lấy Yến Vũ, ôm đối phương vào lòng, những muốn lau mặt Yến Vũ một chút, nhưng lại để rất nhiều vết máu bẩn trên mặt.
Còn Yến Vũ rất lâu sau đấy tỉnh lại trong bệnh viện, đập vào mắt là bức tường trắng toát, một con côn trùng nhỏ đậu trên mặt, cũng chẳng nhúc nhích. Hồi lâu sau, anh mới cảm nhận được sức nặng của hơi thở, kim găm vào mu bàn tay, cổ họng bỏng rát nóng đau. Anh gắng gượng há miệng ra, nhưng chỉ bật ra âm hơi. Yến Vũ sợ hãi sờ cổ họng mình, tình trạng mất tiếng không phải chưa từng xảy ra, chỉ là không nghĩ rằng nó sẽ quay trở lại.
Anh cố gắng trấn tĩnh, một lúc sau, một tiếng ‘a’ yếu ớt, run rẩy chui ra khỏi miệng anh, âm tiết lưu lại chưa đầy một giây, nhưng lại giúp Yến Vũ tìm được cảm giác hồi sinh, đồng thời nghĩ đến hết thảy những chuyện trước khi hôn mê. Ánh sáng trong mắt Yến Vũ thoáng sảm xuống, tối tăm lạnh lẽo. Dần dần, anh dời đường nhìn qua cửa sổ cạnh giường, mưa vẫn chưa dứt hạt, bầu trời qua khung cửa sổ cũng ảm đạm xám xịt, chỉ có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tay-choi/2666212/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.