Ngày hôm sau, chúng tôi lại đến Cửa Tiệm Vũ Khí.
"A. Nhóc Khiên tới rồi đấy à."
"Đơn hàng của tôi thế nào rồi?"
"Xong rồi! Ta đang đợi cậu đây."
Lão Già vừa nói vừa đem từ phía sau quầy ra một bộ giáp.
Thứ được mang ra là một bộ giáp trông thô kệch nhưng lại khá 'man dại'. Lại còn phảng phất nét dã tính nữa.
Phần cổ của bộ giáp được may bằng bộ da mềm của con Usapirun còn che phủ phần ngực lại là một tấm kim loại.
Các khớp nối không làm từ kim loại mà là từ những bộ da nhím. Khi đưa tay sờ thử thì tôi có thể cảm nhận thấy những cái lông chim Pikyu Pikyu được nhồi giữa những lớp da.
"... Tôi phải mặc cái này sao?"
Nói thế nào đây nhỉ. Trông nó y như là bộ giáp mà những tên đầu lĩnh trộm cướp hay mặc.
Bộ giáp được gọi là "Giáp Man Di" chắc hẳn do hình dáng thế này đây. Tôi mà mặc vào chắc hẳn trông sẽ rất giống với những tên trộm cướp vào thập niên 90.
"Có chuyện gì sao, nhóc?"
"Không. Tôi chỉ đang nghĩ là bộ này trông y như bộ giáp của bọn du thủ du thực."
"Cậu không thấy nói điều này bây giờ là quá trễ rồi sao?"
Hả-ả? Ông muốn ám chỉ rằng tôi vốn đã là một tên du thủ du thực đồi bại chắc?
Hẳn là tôi nỗ lực kiếm tiền bằng mọi cách, chẳng từ bất kỳ thủ đoạn nào, nhưng điều đó chẳng thể nào lại biến tôi thành một tên trộm cướp mới đúng!
"Nó quả thật rất thích hợp với ngài đấy, Naofumi-sama!"
"Raphtalia ... ngươi..."
Nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tate-no-yuusha-no-nariagari/3937369/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.