Ý là muốn Tạ Quan Sư cứ trần trụi như vậy mãi, tuy rằng Tạ Quan Sư không có tiết tháo gì, cũng không để ý việc thân thể mình bị người khác nhìn thêm vài lần, nhưng cứ trần trụi như vậy rồi nằm ở trên giường băng thật sự là rất lạnh, lạnh đến nỗi cả người không còn cảm giác.
Nhưng giường băng này là giường mà lúc trước hai huynh đệ dùng để luyện công, cho nên tuy rằng toàn thân nằm giữa hầm băng rất thống khổ, nhưng trên thực tế thương thế trong cơ thể Tạ Quan Sư đang dần khỏi hẳn. Nội thương thì phải dùng dăm ba năm mới khỏi được, nhưng một ít ngoại thương đã đang chuyển biến tốt đẹp.
"Ngươi có nhớ, mỗi lần chúng ta bị kẻ điên kia đánh trọng thương xong luôn tu luyện cùng nhau ở đây không?" Thẩm Nghi Hoàn duỗi tay chạm vào giường băng, ánh mắt đen tối không rõ, nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối, người khác không thể đoán được suy nghĩ của hắn.
"Đương nhiên nhớ rõ." Tạ Quan Sư thở dài, nói: "Lúc ấy ngươi vẫn là một củ cải nhỏ, lúc vừa lên núi rất đề phòng ta, sau này lại rất dính ta. Còn kẻ điên kia, hình như ngay từ đầu ngươi đã rất căm ghét lão."
Thẩm Nghi Hoàn cười lạnh, nói: "Đương nhiên là ta hận kẻ điên đó, ta tình nguyện lưu lạc đầu đường cũng không muốn bị lão mang về, lão mang ta về nuôi nấng cũng chỉ là vì để chế tạo một đối thủ cạnh tranh cho ngươi, kích động ý chí để ngươi luyện công chiến đấu, hoặc là... bồi dưỡng một cái cọc gỗ để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-tra-cong-deu-duoi-theo-cau-tai-hop/984280/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.