Chương trước
Chương sau
Quý Tử Trạc giơ tay, đem chim Sí Liệt Vân vẫn luôn bị linh lực vây quanh thả ra, trực tiếp ném về phía đám đệ tử Thất Tinh Tông.

Bị linh lực của Quý Tử Trạc giam cầm hồi lâu, chim Sí Liệt Vân giãy giụa không ngừng đã sớm cuồng bạo lại tức giận, lúc này được tự do nó trong khoảnh khắc liền đem tất cả tức giận toàn bộ phát tiết.

“Phốc” một tiếng, lửa từ trong miệng nó phun ra, ngọn lửa cực nóng cùng pháp lực yêu thú mạnh mẽ toàn bộ hướng về đám đệ tử Thất Tinh Tông kia.

“Mau tránh ra!”

Không biết ai hét ầm lên, Thất Tinh Tông đệ tử sợ tới mức chạy vắt giò lên cổ tán loạn, nhưng bọn họ chạy trốn có nhanh cũng không nhanh bằng ngọn lửa đang lao tới.

Trong nháy mắt, rất nhiều người bị Sí Liệt Vân đốt bị thương, có người bị ném bay, có người ngã xuống đất, có người toàn thân bị ngọn lửa đỏ rực thiêu đốt.
Thấy một màn như vậy, Diệp Dung Nguyệt gấp đến độ dậm chân.

“Dừng tay! Các người sao lại có thể đả thương người như vậy? Bọn họ nếu là có bất trắc gì…”

“Bọn họ cho dù hiện tại ở đây chết sạch, cũng không có chút quan hệ nào tới chúng ta nha!” Diệp Linh Lang cũng không thèm để ý sắc mặt của Diệp Dung Nguyệt lúc này, trực tiếp đánh gãy.

“Phàm là người mắt không mù tai không điếc đều nghe được, bọn họ vừa mới dõng dạc thổi phồng chim Sí Liệt Vân là do bọn họ bắt được, không nói đến việc có nói dối hay không, chúng ta bên này chính là rộng lượng hào phóng đem chim Sí Liệt Vân cho đi rồi, đến nỗi bọn họ có bản lĩnh thu được hay không, vậy không phải là chuyện chúng ta nên quan tâm nữa.”

Diệp Linh Lang nói rõ ràng đến vậy, làm người không thể phản bác.
Diệp Dung Nguyệt cũng rất tức giận lại hận, hận những người này sao lại ngu xuẩn như vậy, không bản lĩnh còn muốn nói dối gạt người, bị người bắt được chứng cứ, chết đến nơi còn cãi bướng không biết hối cải, cùng loại người này chung một môn phái nàng cũng cảm thấy rất mất mặt.

Nhưng dù sao nàng cũng không thể nhìn bọn họ toàn bộ đi chết, như vậy trở về không có biện pháp giao phó với tông môn.

Nàng từ khi sinh ra vẫn luôn ngẩng cao đầu làm người, đi đến nơi nào đều có thể khiến người khác cực kỳ hâm mộ hoặc khen ngợi, đây vẫn là lần đầu tiên trong đời cúi đầu, hơn nữa vẫn là cúi đầu trước Diệp Linh Lang phế vật như vậy.

Nàng không muốn, nhưng căn bản không thể làm khác.

Bên trong tay áo đã siết chặt thành quyền, hít sâu một hơi cố nén trong lòng khó chịu.
“Linh Lang, làm sư huynh của muội thu hồi chim Sí Liệt Vân đi, bọn họ đều thực lực không ra gì tuyệt đối không thể bắt được chim Sí Liệt Vân.”

“Hả? Vậy là tỷ là thừa nhận bọn họ vô sỉ nói dối?”

“Đúng vậy, là bọn họ nói dối gạt người, còn vu hãm Thất sư huynh của muội, chứng cứ vô cùng xác thực, hiện giờ bị thương cũng là trừng phạt đúng tội, nhưng mà tội này không đến mức phải chết, hy vọng muội không cần đuổi tận gϊếŧ tuyệt, cho bọn họ một cơ hội hối cải đi.”

Diệp Dung Nguyệt nói như vậy rồi, trước mặt nhiều người như vậy Diệp Linh Lang cũng không muốn đem sự tình làm đến tận cùng, về sau không có lợi.

Nàng không sợ đắc tội Thất Tinh Tông, nhưng thật vất vả đem thanh danh Thất sư huynh cứu lại, lúc này không thể lại hủy hoại.

“Đây chính là do tỷ nói, các sư huynh sư tỷ của tông môn khác cũng nghe rồi, cho chúng ta làm chứng nha. Hơn nữa, tỷ tỷ à, về sau Thất Tinh Tông đệ tử cũng đừng suốt ngày treo câu quang minh lỗi lạc ở bên miệng nữa, mọi chuyện đều có thể xảy ra đó.”

Nhóm đệ tử tông môn khác xem diễn bên cạnh sôi nổi gật đầu tỏ vẻ chính mình có thể làm chứng, đồng thời cũng nhịn không được thấp giọng nghị luận, đệ nhất tông môn Tu chân giới Thất Tinh Tông bất quá cũng chỉ là như vậy, dạy ra đệ tử thật là vừa ngu xuẩn lại vô sỉ.

Trừ bỏ Diệp Dung Nguyệt này, những người khác hôm nay là thật sự làm ném hết mặt mũi.

“Thất sư huynh, đem chim Sí Liệt Vân của chúng ta thu hồi đi.”

“Được, ta nghe tiểu sư muội.”

Chim Sí Liệt Vân được thu hồi, các đệ tử Thất Tinh Tông thở dài nhẹ nhõm một hơi, một đám ngã ngồi trên mặt đất, sắc mặt khó coi tự mình vận công một chút, bọn họ thương tàn lại kiệt sức, hiện tại không có chút sức lực nào để đi mạnh miệng.

Xem bọn họ chật vật như vậy, Quý Tử Trạc tâm tình vô cùng tốt.

Nếu không phải tiểu sư muội chạy tới, hắn hôm nay chẳng những không thể lấy lại được chim Sí Liệt Vân này, mà nhất định sẽ còn gánh bêu danh tàn hại đệ tử Thất Tinh Tông, về sau chỉ sợ toàn bộ Tu chân giới đều phải kêu hắn một tiếng tiểu ma đầu.

Tuy rằng hắn không để bụng cái nhìn của người khác, nhưng ai nguyện ý bị người oan uổng chứ?

Tuy rằng hắn trước nay luôn theo tiêu chí có thể động thủ cũng không nói chuyện, nhưng hôm nay nhìn tiểu sư muội đem bọn họ dỗi đến á khẩu không trả lời được, cuối cùng tự nhận mình vô sỉ, quả thực quá sung sướиɠ!

Lúc này, Diệp Dung Nguyệt tự biết trên mặt không hề sáng rọi, cũng không muốn đợi ở chỗ người nhiều, nàng quay lại nói với các đệ tử Thất Tinh Tông phía sau: “Chúng ta đi vào bên trong một chút, tìm một nơi an tĩnh nghỉ ngơi chữa thương một hồi.”

Những đệ tử này cũng biết chính mình hôm nay mất hết mặt mũi, đại sư huynh lại bị thương không ai có thể cho bọn họ làm chủ, vừa nãy vẫn là Diệp Dung Nguyệt đứng ra nói chuyện giúp bọn họ, vì thế cũng bỏ xuống thành kiến trong lòng, nghe theo Diệp Dung Nguyệt đổi một nơi khác trị thương.

Diệp Dung Nguyệt xem bọn họ nghe lời như vậy, sự kiêu ngạo trong lòng vừa mới bị Diệp Linh Lang đánh tan lại lần nữa trở về.

Phải biết rằng nàng nhập môn trễ nhất, tu vi thấp nhất, nhưng bởi vì thiên phú hơn người được sư phụ thiên vị, đồng môn Thất Tinh Tông đối với nàng rất là ghen ghét, thường xuyên sẽ ngáng chân.

Nhưng hôm nay bị Diệp Linh Lang gây chuyện một hồi như vậy, bọn họ hiện giờ thật ra dễ bảo hơn nhiều, cũng coi như là nhờ họa được phúc.

Sau này uy vọng của nàng ở Thất Tinh Tông sẽ càng cao, con đường cũng sẽ càng tốt hơn.

Nàng ngẩng đầu nhìn Diệp Linh Lang liếc mắt một cái, đến nỗi thể diện hôm nay vứt bỏ, nàng thực mau sẽ tìm về.

Thiên phú ở nơi đó, những kẻ không bằng nàng, hết cả đời này dù có liều mạng đuổi theo cũng tuyệt đối không có cơ hội đυ.ng tới một góc áo.

Một Diệp Linh Lang tư chất kém cỏi mà thôi, nàng căn bản không cần để vào mắt, bởi vì tương lai sự chênh lệch sẽ càng lúc càng lớn, có lẽ cũng không cần phải chờ đến tương lai, hiện tại chênh lệch cũng đã cũng đủ lớn rồi.

“Mọi người ngự kiếm bay đi, chúng ta đến bên kia xem.”

Diệp Dung Nguyệt nói xong thì lấy ra linh kiếm của mình, lập tức đứng lên, ngự kiếm bay đi.

Thấy nàng đã xuất phát, các đệ tử Thất Tinh Tông phía sau cũng nhanh chóng ngự kiếm đuổi theo.

Nhìn đến Thất Tinh Tông các đệ tử toàn bộ ngự kiếm bay lên, những người khác còn ở bốn phía chưa đi xa liền nhịn không được phát ra từng tiếng kinh hô.

Ngự kiếm phi hành là Trúc Cơ kỳ mới có thể làm được, rất nhiều người tới Kim Đan mới có thể ngự kiếm bay ổn, nhưng Diệp Dung Nguyệt ở trước đội ngũ của Thất Tinh Tông mới chỉ là Luyện Khí kỳ mà thôi!

“Trời ạ! Diệp Dung Nguyệt lại có thể ngự kiếm phi hành! Nàng mới chỉ Luyện Khí kỳ đó!”

“Đây là người đứng đầu của lần đại hộ thu đồ đệ này sao? Đây chính là đệ nhất thiên tài thiếu nữ? Nàng cũng rất mạnh nha!”

“Chỉ bằng nàng chỗ nào cũng mạnh hơn người một đầu, rất sẽ cùng nhóm đệ tử mới lần này kéo ra chênh lệch, trách không được Thất Tinh Tông mỗi ngày khoe ra bọn họ thu được một đồ đệ tốt, nếu là đổi thành tông môn chúng ta chỉ sợ còn thổi phồng ác hơn!”

Được mọi người kinh ngạc cảm thán, Diệp Dung Nguyệt tự tin cùng kiêu ngạo toàn bộ một lần nữa nhặt về.

Đây mới là nàng nên là có trạng thái, vừa mới những chuyện ở trước mặt Diệp Linh Lang kia bất quá đều là ngoài ý muốn mà thôi.

Diệp Dung Nguyệt trên mặt treo lên tươi cười kiêu ngạo, dẫn theo Thất Tinh Tông đệ tử bay đi tìm kiếm bên trong Tây Sơn bí cảnh này.

Nếu không có nhớ lầm thì Nhược Trần Kính nói qua, ở trong giữa Tây Sơn bí cảnh có một mõm đá đặc biệt có linh khí rất sung túc, hình như ở hướng Tây Nam.

Nàng hiện giờ đã là Luyện Khí hậu kỳ, chỉ kém một chút là có thể đột phá đến Trúc Cơ, nàng cần thiết muốn tìm được chỗ đó!

Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.