Gần đây phố xá có vẻ nhộn nhịp và đẹp mắt hơn khi các cửa hàng ở hai bên đường khoác lên những bộ cánh đỏ rực. Ca khúc "Merry Christmas" đi đâu cũng nghe thấy, rồi ông già noel, cây thông, chú tuần lộc, và những món quà to nhỏ đều là những đồ trang trí không thể thiếu.
Hôm nay nhân viên được nghỉ sớm hơn để tham gia bữa tiệc giáng sinh gộp chung với tiệc cuối năm, do đích thân giám đốc kinh doanh mời. Ai nấy đều vô cùng hớn hở, bàn tán sôi nổi vô cùng.
Đến giờ, người nào người nấy xúng xính khoác tay nhau cùng đến điểm hẹn, chỉ có Lam là xin cáo không tham gia. Cuộc vui không ai nỡ bỏ, chỉ là cô còn có mối quan tâm lớn hơn mà thôi. Cô không muốn để con phải một mình. Giáng sinh mà, ở bên người thân hẳn sẽ ý nghĩa hơn rất nhiều.
Vừa đùa nghịch với con vừa bước ra thang máy, Lam giật mình khi thấy Ngọc đang đứng ngay trước cửa nhà mình, chẳng biết anh đã chờ được bao lâu.
Thấy cô và con xuất hiện, Ngọc khẽ cười, bước tới.
- Hôm nay ăn với anh bữa cơm nhé? - Ngọc thầm nói, mắt nhìn xuống Lam Anh, toan đưa tay chạm lên tóc con thì bị con né tránh, cự tuyệt rất lạnh nhạt. Không ngờ lâu như vậy, bé vẫn giận anh.
- Anh mệt sao? - Lam hơi nhíu mày khi thấy khuôn mặt mệt mỏi của Ngọc. Rất tự nhiên, cô nâng tay chạm lên trán anh để kiểm tra nhiệt độ. Ban đầu, Ngọc có vẻ sững sờ, sau đó rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-cua-em/2662588/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.