Dương Húc Minh nở nụ cười lạnh đầy giễu cợt, không khác nào đang đổ thêm dầu vào lửa giận của Ngô Tiểu Tùng. Để cho con lệ quỷ vốn đã lấy lại được lý trí lại nổi điên lên. Nó phẫn nộ gào thét: “Đáng chết! Đáng chết! Đáng chết!”
Ngô Tiểu Tùng một lần nữa nổi trận lôi đình trong sơn động tăm tối.
Mà Ứng Tư Tuyết đã nhân cơ hội này kéo dài khoảng cách với nó, đứng từ xa với ánh mắt chăm chú đầy cảng giác.
Tình thế lúc này tạm thời rơi vào cảnh bế tắc.
Ngô Tiểu Tùng không giết được Dương Húc Minh cùng Ứng Tư Tuyết. Mà có vẻ năng lực của cả hai người lúc này cũng không có đủ lực sát thương đối với Ngô Tiểu Tùng. Dù sao năng lực của nó giống như được hack vậy, bất kể là tấn công hay phòng thủ cũng không có tí nhược điểm nào. Nhất là phòng thủ - Cái tốc độ phản ứng của nó quá nhanh, mấy cái trò đánh lén hay ám sát cũng gần như vô dụng.
Hi vọng duy nhất của hai người Ứng Tư Tuyết lúc này có lẽ là nữ quỷ trong quan tài máu - kẻ đang giả câm giả điếc, muốn làm ngư ông đắc lợi chờ thời cơ bên trong hang núi này. Nếu cô ta đủ thông minh thì chắc chắn bây giờ sẽ ra tay, tạo ra một cơ hội giúp hai người Dương Húc Minh.
Nghĩ tới đây, Ứng Tư Tuyết liếc nhìn quan tài máu sau lưng một chút. Trong bóng tối, đám trành quỷ vẫn tập trung xung quanh quan tài máu, tất cả đều duỗi dàu cổ như đang xem kịch, căn bản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1153247/chuong-575.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.