Nhìn Từ Huyên trước mặt lúc này còn đang đứng trong bụi hoa, Dương Húc Minh cảm giác mình sắp không khống chế được lửa giận trong người. Trái lại Từ Huyên giống như không nhận ra sự tức giận của Dương Húc Minh. Nàng vẫn như cũ thảnh thơi, không chút nào hoảng hốt. Dương Húc Minh lạnh lùng nhìn bàng hỏi: “Ta hỏi ngươi lần nữa, có phải ngươi phái người đi đào thi thể của cha ta hay không? Ngươi lấy thi thể của ông ấy làm gì?”
Dương Húc Minh biểu hiện cứng ngắc, hoàn toàn không có bất cứ dáng vẻ muốn hoà hoãn nào.
Nhìn biểu hiện này của hắn, Từ Huyên thở dài: “Anh Minh lớn lên, thật sự một điểm đáng yêu cũng không có…Lại còn hung hãn như vậy, hoàn toàn không như khi còn bé hay trốn trong chăn hôn trộm môi của người ta, còn rất ngoan ngoãn nói thích Huyên Huyên tỷ nhất.”
Vừa nghe được câu này của Từ Huyên, Dương Húc Minh tí nữa có cảm giác ngạt thở.
Hắn khó tin trừng mắt nhìn cô gái trước mặt, cám xúc tí nữa mất khống chế: “Ngươi nói cái gì? Nói rõ cho ta, trốn trong chăn hôn trộm ngươi?”
"Ngươi nghiêm túc sao?” Dương Húc Minh sắc mặt âm trầm nói: “Tại sao ta một chút ký ức đều không nhớ.”
Từ Huyên vô tội nhún vai: “Làm sao em biết được anh Minh sau khi lớn lên lại quên tất cả mọi chuyện đối với người ta. Anh Minh thật là một tên đàn ông cặn bã, rõ ràng đối với người ta đã làm nhiều chuyện mà chỉ có vợ chồng mới làm được, còn thề thốt muốn vĩnh viễn ở cùng một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1153235/chuong-563.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.