Đáp lại câu hỏi của tiểu quỷ là một nụ cười lạnh từ Nhạc Chấn Đào.
“Thì ra là vậy” Cả người Nhạc Chấn Đào lúc này dính be bét máu, miệng lẩm bẩm nói.
Tiểu quỷ còn đang lơ lửng trước mặt hắn khẽ nhíu mày hỏi:”Mày biết cái gì?”
Nhạc Chấn Đào ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt con quỷ nhỏ, nở ra một nụ cười chế giễu:
“Tao đã biết được năng lực của mày”. Trong nháy mắt khi thấy nụ cười kia, tiểu quỷ bỗng ý thức được sự nguy hiểm.
Hắn vội vàng quay lại nhìn về phía sau lưng hét lớn:”Mẹ!”
Trong bóng tối, Quỷ Diện với khuôn mặt kinh ngạc đang đứng ngơ ngác, không biết có chuyện gì đang xảy ra. Nhưng từ trong bóng đêm xuất hiện một mảnh kính bị bể đang lao cực nhanh về phía cái thân già nua của mụ.
“Dừng lại!”
Ngô Tiểu Tùng hét lên một tiếng, ngay lập tức tất cả mọi thứ trong phạm vi năm mươi mét xung quanh hắn dường như đều ngừng lại. Nụ cười lạnh trên mặt Nhạc Chấn Đào giờ phút này cũng tắt ngấm.
Bên trong phạm vi năm mươi mét này giống như một không gian hoàn toàn cách biệt với bên ngoài, một thế giới bị ngưng đọng thời gian. Những hạt bụi trong không khí giờ phút này không hề di chuyển. Ngay cả ánh sáng cũng chịu ảnh hưởng mà ngưng kết lại.
Trong phạm vi này, thứ duy nhất có thể di chuyển chính là hình dáng tiểu quỷ đang lơ lửng trong màn đêm kia.
Khuôn mặt hắn lúc này lạnh lùng khi nhìn thấy mảnh kính bể sắp đánh trúng mẹ mình.
Mảnh kính bể vô cùng sắc bén đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1153211/chuong-539.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.