Câu nói của Nhạc Chấn Đào khiến Triệu Trúc sững sờ.
"Hả? Mùi gì?"
Cô không hiểu ông anh rể của mình nói gì.
Tuy nhiên, Nhạc Chấn Đào cũng không muốn cô hiểu.
Gã đứng dậy nói: "Ông chủ, khoan hẵng chiên. Lát nữa bọn tôi ghé lại sau." Ông chủ đã lấy sợi mì ra để sẵn, chuẩn bị rán trong giây lát. Nhạc Chấn Đào nắm tay San San đứng dậy, cảm giác lo lắng trong lòng, đồng thời liếc mắt về hướng mà người phụ nữ gầy gò đang rời đi. Người nuôi quỷ có mùi xác chết thoang thoảng. Mùi đấy không nồng nặc, thậm chí người ngoài cũng không thể ngửi thấy, nhưng như Nhạc Chấn Đào, một kẻ sở hữu quỷ hồn giống như bọn người nuôi quỷ, có thể ngửi ra rõ ràng.
Ngay khi người phụ nữ gầy đi ngang qua, gã đã ngửi thấy mùi xác chết nhàn nhạt tỏa ra từ cơ thể cô ấy.
Người phụ nữ gầy đó là một người nuôi quỷ!
Mặc dù không nhìn thấy khuôn mặt của kẻ vừa rồi, nhưng người nuôi quỷ xuất hiện ở Cửu Giang lại có bộ dáng gầy gò như vậy... Dù có nghĩ thế nào đi chăng nữa, thì chắc chắn kẻ đó chính là Quỷ Diện.
Tuy nhiên, do có vợ và con mình đi theo bên cạnh, Nhạc Chấn Đào cũng là một người tương tự với người nuôi quỷ và cũng có cái mùi đó trên người.
Đây chính là thời khắc nguy hiểm nhất!
Dù Quỷ Diện đã bỏ đi, không hề phát hiện ra bản thân mình, nhưng Nhạc Chấn Đào vẫn thầm lo lắng thấp thỏm. Do đó, gã quyết đoán bỏ đi, không tiếp tục ăn uống nữa.
Gã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1153203/chuong-531.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.