Ngược lại, Ứng Tư Tuyết rất tò mò, bước lại hỏi: “Đây là quyển sách mà anh lấy từ tay con lệ quỷ ấy à?”
Dương Húc Minh gật đầu, đưa quyển sách cho Ứng Tư Tuyết: “Đúng rồi, anh cảm giác đây chính là bí kíp Cản Thi thuật của nhà họ Dương.”
Ứng Tư Tuyết rụt tay về, “Vậy sao anh còn đưa cho em?” Cô trừng mắt nhìn Dương Húc Minh, nói: “Ngộ nhỡ trên đây có dính bùa chú, nếu không phải người nhà họ Dương mà mở ra sẽ trúng phải nguyền rủa, giờ em mở xong là lên đường lập tức rồi sao?”
Dương Húc Minh cười một cách bất đắc dĩ, vì nếu thật có lời nguyền như thế thì Quỷ Diện đã không còn sống đến hôm nay, chẳng phiền cả nhóm phải đau đầu thế này. Cô nàng này cũng quá cẩn thận rồi.
Nhạc Chấn Đào lại có ý kiến khác, “Anh đồng ý cách nhìn của Ứng tiểu thư. Rốt cuộc, chúng ta đâu có biết Quỷ Diện có dính phải nguyền rủa hay không. Dù gì đi nữa, chúng ta chưa đối mặt trực tiếp với mụ ấy. Vì lý do an toàn, người anh em, em tự mở ra đi.”
Nghe hai người nói thế, hắn cũng hơi sợ.
Dương Húc Minh nhìn quyển sách da người lần nữa, nói: “Hay đem về nghiên cứu lại sau nhé! Đang ở nơi rừng thiêng nước độc mà mở một cuốn sách da người ra, em cảm thấy rờn rợn.”
Ứng Tư Tuyết đi đến cạnh ngôi mộ, dùng đèn pin soi vào bên trong. Cô nói:
“Chúng ta xem trước bên trong quan tài này chôn thứ gì đã. Quỷ Diện đã giấu quyển sách và con lệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1153185/chuong-513.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.