Dịch: Hồ Mị Không Về
Biên: VôMệnh
Nhóm dịch: Vô Sĩ
Từng cơn gió rét lại thay cho sự âm trầm, dồn nén trong thế giới ác mộng.
Nhưng mà, cơn gió này tạo ra một cảm giác cực kỳ khó chịu.
Đặc biệt là, con lệ quỷ đứng giữa ngôi mộ kia đang toát ra một hơi thở tà dị kinh người.
Lúc Dương Húc Minh nhìn nó, nó cũng nhìn lại Dương Húc Minh. Cả hai đối mắt, hắn lùi lại một bước.
"Một mình một ngựa à?" Hắn phát hiện chỉ có một mình hắn giữa chiến trận, vì thầy Nhạc đã tự kéo bản thân vào trong thế giới ác mộng rồi.
Như vậy, nguyên lý của thao tác này chính là thầy Nhạc dùng năng lực để thay đổi vị trí giữa mình và thầy ấy giữa hai thế giới ư? Nguyên lý quái quỷ gì vậy? Là trao đổi theo đồng giá à?
Thật ra, Dương Húc Minh không rõ, liệu năng lực của Nhạc Chấn Đào có cái tác dụng phụ này hay không nữa? Hắn bắt đầu quan sát con quỷ trước mắt, đồng thời tự giải thích theo am hiểu của chính bản thân.
Chắc chắn không phải do con quỷ này sử dụng năng lực của thầy Nhạc để mang hắn ra đây.
Dương Húc Minh chần chờ một hồi rồi nói: "Này, tao thấy quyển sách trong tay mày quen lắm, hay cho tao mượn xem thử nhé?" Đa phần, lệ quỷ đều có thể nghe - hiểu, nên hắn muốn thử một lần. Chẳng qua, dù Dương Húc Minh có nỗ lực giao lưu thế nào thì con lệ quỷ kia cũng không hề đáp lại.
Hắn nói lần nữa: "Có phải mày bị Quỷ Diện giết không?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1153183/chuong-511.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.