- “Vậy nếu như con nghe lời mọi người, chia tay với anh ấy, rồi về kết hôn với một người nào đó gần vùng này, ngộ nhỡ sau đó con không hạnh phúc thì sao? Mọi người có chịu trách nhiệm không?”
- “Đó là do mày mang số khổ? Sao lại liên can đến chúng tao?”
Ha ha... thì ra là thế... Thì ra là như vậy! Tôi hiểu rồi... Tôi đã hiểu rồi.
- “Trước khi con về, con đã tưởng tượng ra rất nhiều trường hợp khi ngửa bài cùng mọi người.
Con từng nghĩ mọi người mắng con, đánh con, thậm chí vẫn ảo tưởng là mọi người sẽ ủng hộ con, chẳng ngờ rằng kết quả sẽ thế này.
Chính bố, mẹ sinh ra con, ông nội bà nội nuôi con lớn lên. Thì ra, mọi người chỉ coi con như một con lợn, chờ nuôi lớn để bán được giá tốt.
Giờ thấy heo lớn, muốn bỏ đi, không thể bắt đem bán được, nên kích động lên. Thế là mặc kệ mọi thứ, lại muốn con chia tay với anh ấy.
Chúng ta trò chuyện từ nãy giờ, mọi người từng hỏi về anh ấy như thế nào chưa? Dù là một câu cũng chưa hỏi? Các người chẳng thèm hỏi anh ấy có tốt tính hay không! Thậm chí, các người không thèm hỏi tên anh ấy, hỏi nhà anh ấy làm nghề gì, hỏi về bố mẹ anh ấy... Các người không hề quan tâm, vừa mở miệng ra đã kêu con chia tay, ngậm miệng lại bảo con bất hiếu.
Ha ha... Nói tới nói lui, đơn giản là vì tiền và lợi ích thôi mà. Thứ mà các người muốn là tiền, đúng không?
Nếu nhà anh ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1153173/chuong-501.html