- “Vì thế, ý anh là ban nãy cô gái Từ Huyên đó vừa đến tìm anh à? Rồi còn bị mấy chị Lý Tử hợp sức dọa lui sao?”
Ứng Tư Tuyết đứng trong phòng, choàng áo tắm, đứng trước gương, vừa tiện tay thoa thứ kem gì đó mà Dương Húc Minh chẳng nhận ra hiệu, vừa nói.
“Đúng là sống chết trong đường tơ kẽ tóc.”
- “Anh chẳng bị thương gì cả, nhưng anh đang suy nghĩ về những lời mà Từ Huyên đã nói.” Dương Húc Minh đặt vấn đề: - “Tại sao cô ấy bảo, vốn dĩ anh đã chết từ lâu? Tại sao nghi thức Hồn tiên hiển thánh vẫn chưa được hoàn thành?
Em cảm thấy có bao nhiêu phần trăm tin cậy trong lời nói này?”
Ứng Tư Tuyết vẫn soi gương, thoa kem lên mặt, không thèm quay lại, - “Có thể tin một chút. Dù gì đi nữa, Từ Huyên không phải là kẻ địch dễ đối phó.
Anh cũng từng nói, cả người cô ấy đều vô cùng tà dị. Cô ấy rõ ràng là lệ quỷ, nhưng tâm trí thanh tỉnh, không hề bị oán hận và sự cố chấp che lấp tâm trí như những quỷ hồn khác. Cô ấy có khác gì với người sống đâu? Đây chính là đặc điểm kỳ quái nhất.”
Ứng Tư Tuyết nói tiếp: - “Phải biết rằng, cô ấy là lệ quỷ, có phải người sống đâu? Sinh Tử Lục từng bảo rằng, lệ quỷ càng mạnh, ý thức càng mơ hồ.
Trong khi đó, chị Lý Tử là lệ quỷ kinh khủng nhất, chiến lực cực mạnh theo lý thuyết, những cũng khó mà giữ trạng thái thanh tỉnh quá lâu.
Vậy, tại sao Từ Huyên có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1153170/chuong-498.html