Tiếng gọi của Dương Húc Minh vang lên trong căn phòng yên tĩnh. Giọng hắn mặc dù hơi yếu ớt, nhưng tiếng gọi vô cùng rõ ràng. Ứng Tư Tuyết khẩn trương nhìn mọi thứ, ngay cả nửa lời cũng không dám nói, cô không dám có hành động dị thường nào cả.
Hai nữ quỷ khủng bố trong phòng khiến cô cảm thấy cực kì rùng rợn, cả người sởn hết cả da gà. Nói cách khác, trong ấn tượng của cô, hai nữ quỷ này chưa bao giờ tạo cho cô cảm giác đáng sợ như bây giờ.
Mà càng sợ hãi, cô càng không dám lên tiếng, Ứng Tư Tuyết sợ mình chỉ cần hé ra nữa lời sẽ bị hai nữ quỷ tập kích.
Nhưng khi tiếng thở dốc của Dương Húc Minh vang lên, bóng đen vốn một mực lơ lửng trong không trung khẽ run nhẹ, sau đó….biến mất.
Nữ quỷ giống như ảo ảnh, cứ như vậy mà biến mất trước tầm mắt của Ứng Tư Tuyết. Nhưng chỉ vài giây sau, bóng nữ quỷ mặc áo cưới đỏ tươi, tóc dài đen nhánh, làn da tái nhợt khiến người ta sợ hãi, vô thanh vô tức xuất hiện bên cạnh giường của Dương Húc Minh.
Sau khi nữ quỷ hiện thân, cũng không làm gì cả, chỉ nhìn chằm chằm Tiểu Tư ở một bên khác của chiếc giường. Nhưng có một điều không thể nghi ngờ, đó là khoảng cách của nữ quỷ và Dương Húc Minh lại gần thêm. Thậm chí, chỉ cần hơi duỗi tay một chút, nữ quỷ có thể chạm đến đầu của Dương Húc Minh đang mê man ngủ.
Mà bóng trắng ở một bên khác của chiếc giường, lại chỉ có thể dừng lại ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1153164/chuong-492.html