"Lại nói, hôm nay thời điểm buổi sáng vừa thức dậy, anh cảm giác trong ngực giống như có hai trái tim cùng đập một lúc. Thế nhưng khi anh cẩn thận cảm thụ lại thì lại không còn thấy điều gì bất thường nữa!”
Trong sảnh nhà hàng khách sạn, Dương Húc Minh thẫn thờ kể lại chuyện hắn vừa trải qua lúc sáng sớm cho Ứng Tư Tuyết và Nhạc Chấn Đào.
Mặc dù không phải là cái bàn ăn hôm qua, nhưng hôm nay vẫn là ba người ngồi xung quanh, vừa ăn vừa nói chuyện.
Ứng Tư Tuyết ngẩng đầu hỏi:
- "Là Lý Tử sao? Đây có lẽ là dấu hiệu chứng minh Lý Tử đang dần dần khôi phục.”
Nhạc Chấn Đào thì cười cười, nói:
- “Không chừng cậu Dương đang mang thai cũng nên!”
Hai người trẻ tuổi đối diện lập tức trợn trừng mắt nhìn Nhạc Chấn Đào…
- "Mấy người chẳng lẽ không biết sao?” Nhạc Chấn Đào vẫn cười cười nói tiếp, "Thời điểm mang thai, theo quá trình em bé lớn dần lên, người mẹ sẽ có cảm giác được bên trong cơ thể mình có một trái tim khác đang đập thình thịch. Chờ thai nhi lớn lên sẽ còn cảm thấy em bé bên trong ợ hơi, tay đấm chân đạp vào bụng mẹ nữa cơ…
… Mấy chuyện thông thường này mà hai người cũng không biết à?”
Nhạc Chấn Đào dùng một loại ánh mắt kinh ngạc nhìn đôi nam nữ đang ngơ ngác trước mắt.
Dương Húc Minh ho khan một tiếng, nói:
- "Thầy Nhạc nói cái gì thế! Người ta vẫn là trai tơ chưa vợ, còn trong trắng lắm, làm sao có thể biết loại sự tình này!”
Ứng Tư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1153159/chuong-487.html