Dịch: BsChien
Nhóm dịch: Vô Sĩ
- “Vẫn còn lại một tên..”
Trên sân thượng bệnh viện, Dương Húc Minh ngửa đầu nhìn bầu trời, nói tiếp:
- “Vì cái gì mình cảm giác giống như đã đại kết cục vậy.”
Bên cạnh, Nhạc Chấn Đào ngồi trên bậc cầu thang, trong tay cầm một điếu thuốc, phì phèo vừa rít một hơi vừa đáp:
- “Đại khái là bởi vì cậu thấy mệt mỏi.. Hụ khụ khụ khụ..”
Sau đó chính là một loạt tiếng ho khan thống khổ.
Ngồi cách đó không xa, Ứng Tư Tuyết liếc mắt, nói
- “Thầy Nhạc, trước hết anh đừng nói chuyện, cứ nghỉ ngơi thật tốt.”
Nhạc Chấn Đào ho nửa ngày, ngáp ngáp hít lấy không khí rồi mới lên tiếng:
- "Kỳ thật tôi không sao. Chỉ là lây nhiễm một chút xíu oán khí của lệ quỷ, không vấn đề gì…khụ khụ khụ khụ.”
Nhìn thấy tình huống này, Dương Húc Minh thở dài:
- "Thôi anh đừng nói nữa, Nhạc Chấn Đào, thật đấy.
Thời điểm ban nãy không nhìn thấy anh, tôi tưởng anh chết rồi. Bây giờ suy nghĩ một chút, cái loại cảm giác này thật là khiến người ta lo lắng.
Thời điểm Lý Tử chết, tôi không có ở bên cạnh cô ấy, sau đó chỉ nhận được tin rằng cô ấy đã bị sát hại.
Nhưng lần này, tôi suýt nữa tận mắt chứng kiến thầy Nhạc tử vong, cái loại cảm giác này, so với lúc nghe được tin Lý Tử chết, có lẽ còn đau lòng hơn.
Cả đời tôi đều không nghĩ có lần được thể nghiệm cảm giác như vậy."
Dương Húc Minh ngữ điệu trầm buồn, mắt nhìn phương xa đến xuất thần. Ứng Tư Tuyết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1153151/chuong-479.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.