Sau khi Nhạc Chấn Đào rời đi, thời tiết vẫn tiếp tục khốc liệt, mưa bão kéo dài ròng rã suốt hai ngày kế tiếp, mà Ứng Tư Tuyết nằm mê man trên giường bệnh trong suốt thời gian này, không có dấu hiệu tỉnh lại.
Tính toán toàn bộ thời gian, Ứng tiểu thư đã hôn mê liên tiếp ba ngày.
Đội ngũ bác sĩ vẫn tiến hành kiểm tra đều đặn, kết luận như cũ, biểu hiện bệnh nhân chỉ là triệu chứng cảm sốt thông thường, tuy rằng sang đến ngày thứ hai nhiệt độ cơ thể Ứng Tư Tuyết đã giảm bớt, nhưng tình trạng hôn mê vẫn không thay đổi.
Thẳng đến trưa ngày thứ ba mưa bão mới ngừng, trời quang mây tạnh, ánh sáng mặt trời chiếu rọi khắp nơi khiến cho không khí toàn bộ thành thị có phần oi bức, Dương Húc Minh ngồi ngẩn người trong phòng lạnh nhìn ra ngoài trời, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Đột nhiên ngay lúc này, sau lưng hắn vang lên tiếng động, Dương Húc Minh quay đầu lại, nhìn Ứng Tư Tuyết vừa mới tỉnh giấc, đang ngồi dậy vuốt vuốt mắt.
- "Ngủ một giấc thật là dài...A..." Ứng Tư Tuyết vẫn còn ngái ngủ, nói: "Có cảm giác em vừa ngủ qua cả thế kỷ, đầu óc đều choáng váng trì trệ cả rồi."
Nhìn thấy đại tiểu thư rốt cục đã tỉnh, Dương Húc Minh nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Tâm tình thả lỏng, hắn cười cười, chọc ghẹo cô nàng một chút: "Ừ, ngủ suốt ba trăm năm rồi đấy, biết không? Khoảng hai trăm năm trước, nhân loại đã chinh phục thành công Hoả tinh, bắt đầu di dân, năm mươi năm trước, Liên bang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1153138/chuong-466.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.