Mưa gió cuồng bạo bao phủ toàn bộ thành phố. Vất vả một chuyến đội mưa chạy tới cứu viện, mọi việc kết thúc xong xuôi, cuối cùng Nhạc Chấn Đào cũng có thể thay ra được bộ quần áo ướt sũng, tắm rửa qua loa, sau đó mượn tạm một bộ quần áo của Dương Húc Minh để mặc vào.
Ứng Tư Tuyết cũng trở về phòng mình tắm rửa, tính toán thời gian, từ lúc bị lệ quỷ khống chế tiến ra ngoài trời chặn đường Dương Húc Minh cho đến hiện tại, toàn thân cô dầm trong nước mưa, quần áo ướt đẫm lạnh băng cũng khoảng hơn một giờ.
Từ phòng tắm đi ra, Ứng Tư Tuyết đánh mấy cái hắt xì, ngẩn người ngồi trên giường một lát, cô gái kiệt sức chìm vào trong giấc ngủ.
Thẳng đến khi hai người Dương Nhạc ghé qua, gọi mấy tiếng mới đánh thức cô nàng dậy.
Nhìn biểu hiện Ứng Tư Tuyết, Dương Húc Minh đưa tay sờ sờ trán cô, hắn lập tức giật nảy mình.
- "Trời... nóng quá!"
Dương Húc Minh có chút luống cuống, "Đại tiểu thư, em sốt cao quá!"
Nằm trên giường, Ứng Tư Tuyết mơ mơ màng màng mở mắt, ánh nhìn mờ mịt, cô thì thào nói, "Nhanh.... gọi bác sĩ, em có việc.... cần gặp.."
Dương Húc Minh nhanh chóng gật đầu.
Hắn cầm lấy điện thoại của Ứng Tư Tuyết tra danh bạ tìm Ứng Lỗi, định yêu cầu bà chị này gửi bác sĩ đến thẳng khách sạn, mưa to gió lớn như vậy, Ứng Tư Tuyết lại sốt quá cao, chỉ có thể gọi bác sĩ đến tận nơi khám chữa, dù sao Ứng Lỗi cũng chính là bà chủ một bệnh viện lớn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1153134/chuong-462.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.