Gió lạnh rít gào cuốn theo nước mưa thổi thốc vào trong phòng.
Bên trong, ba người Dương Húc Minh thân thể vẫn cứng đờ đứng chôn chân, xung quanh đều bị một màu đen tuyệt đối bao phủ.
Chỉ có trước người bọn hắn, bên ngoài ban công vẫn còn duy trì dáng vẻ nguyên bản. Nơi đó cũng không bị hắc ám ăn mòn, cô gái mặc váy trắng lẳng lặng đứng ngẩng đầu, giống như một đóa hoa lay ơn màu trắng phiêu diêu trong mưa gió.
Dáng vẻ yếu đuối, mỏng manh khiến người ta thương cảm. Đối nghịch với đó là phía sau bọn Dương Húc Minh, một loại sát khí âm u cuồng bạo nào đó đang không ngừng cuồn cuộn dâng tới.
Cho dù không cách nào quay đầu nhìn lại cảnh tượng sau lưng, nhưng bọn người Dương Húc Minh cũng đều biết, đồ vật kia đang nổi cơn giận điên cuồng.
Dương Húc Minh vô cùng lo lắng. Quỷ hỏa màu đỏ từ trong cơ thể hắn đang tràn ra phía ngoài không ngừng. Nhưng hắn không cách nào tùy ý điều khiển lửa quỷ của mình. Ứng Tư Tuyết cũng không gọi được “Hư giả thế giới” ra, Nhạc Chấn Đào cũng tương tự không gọi được vợ của anh ta.
Quỷ hỏa bên ngoài thân thể Dương Húc Minh không ngừng bùng lên rồi dập tắt, lại bùng lên rồi lại bị dập tắt… Quá trình ấy cứ diễn ra liên tục giống như một người cố gắng thắp ngọn nến lên thì bị gió thổi tắt mất.
Nhưng hành vi của hắn cũng không phải là tốn công vô ích. Bởi vì nguyên nhân do hắn ra sức phản kháng khiến cho bóng đen đang bao phủ toàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1153132/chuong-460.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.