Dịch giả: VoMenh
Dương Húc Minh bẽn lẽn xấu hổ khi nghe Ứng Tư Tuyết hạch hỏi như thế.
Đúng rồi hén... Tại sao lúc đó không hỏi đến vụ này?
Dương Húc Minh bắt đầu giả điên.
Đáng tiếc, loại kỹ xảo giả điên này chỉ do mấy em hot girl bánh bèo sử dụng mới có hiệu quả. Vào trường hợp một tên đàn ông thô lỗ như Dương Húc Minh thế này, giả điên chỉ là một trò cười. Ứng Tư Tuyết tức tối im lặng nhìn hắn chừng mười giây, Lâm Thu thấy vậy liền mở lời đánh trống lãng:
- “Vậy... anh Minh ơi, nếu chúng ta đi tìm quan tài máu lúc này, có khi nào chạm mặt cha anh hông?”
Lâm Thu đã thành công trong việc chuyển đề tài: - “Anh trai của em nói nắp của quan tài máu bị hở ra là do cha của anh Minh đang phá hỏng bố cục tại nơi này. Như vậy, ngộ nhỡ lúc chúng ta tìm ra quan tài máu thì chạm mặt cha anh thì sao?
Cha anh hung dữ như vậy...”
Lâm Thu nhớ lại tình cảnh lúc đó, giờ phải chịu cảnh bóng ma tâm lý mất rồi.
Đối với người mới chưa từng tiếp xúc qua chuyện ma, quỷ như cô bé, lần thứ nhất đi phó bản mà Lâm Thu đã đối diện với độ khó kinh khủng như thế này, đúng thật là ác mộng.
Dương Húc Minh cũng đoán rằng, trong nhiệm vụ đầu tiên, nếu nơi mình đi không phải trấn Song Dát mà là Vương Quan Doanh này, đoán chừng cũng bị dọa té tát.
Ứng Tư Tuyết suy nghĩ mấy giây rồi nói: - “Cha của anh Minh thoạt nhìn có vẻ giống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1153014/chuong-342.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.