Dịch giả: BsChien
Ông lão thống khổ đấm vào lồng ngực, phát ra tiếng kêu khóc tuyệt vọng.
Dương Húc Minh thì kéo kéo góc áo Ứng Tư Tuyết, thấp giọng nói:
- "Tiểu Tuyết, em có phát hiện một chuyện hay không…”
- "Chuyện gì?”
- "Ông lão này rất giống với bóng quỷ trắng bệch phía sau Lâm Thu. Hoặc là nói, bọn họ khiến chúng ta cảm giác cùng một hệ thống phân ra, cùng một nguồn gốc.”
Dương Húc Minh nhìn chằm chằm ông lão trước mắt, chú ý tới sự dị thường trên người đối phương.
Mặc dù nơi này ánh sáng u ám, ông lão còn đứng ở trong ruộng ngô che lấp tới ngang eo, nhưng Dương Húc Minh vẫn nhạy cảm nhận ra sự bất thường của ông ta.
Đây tuyệt đối không phải người sống, mà là một con quỷ từ đầu đến chân.
Nó tuyệt vọng kêu khóc, thống khổ đánh thùm thụp lên lồng ngực mình, hành vi có vẻ điên cuồng.
Lâm Thu nhìn thấy phản ứng của ông lão thì giật nảy mình, cô bé cuống quít hỏi:
- "Ông Sáu, chuyện này rốt cuộc là như thế nào? Cái gì trừng phạt dòng tộc họ Lâm? Cái gì là mười năm tuyển chọn?”
Ông lão kêu khóc trong chốc lát rồi dần dần bình tĩnh lại. Ông ta uể oải đứng ở nơi đó, giống như không chịu nổi đả kích, sắp sửa sụp đổ.
Ông Sáu lẩm bẩm nói:
- " Một trăm năm trước, Vương gia có người đi vào hang động rất lớn trong Thượng Nê Pha để thám hiểm. Người đó đào ra được một cái quan tài không rõ lai lịch.
Trong quan tài chứa một cái thi thể nữ giới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1153004/chuong-332.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.