Dịch giả: Tiểu Tán Tu
Ứng Tư Tuyết tạm dừng trận mắng nhiếc của mình, cô nàng đã khiến Dương Húc Minh bị ngây ngốc trong chốc lát.
Hắn đờ đẫn đứng đó, nhìn cô em sư tử Hà Đông này, ngay cả cảm giác sợ hãi cũng quên mất, Dương Húc Minh ngơ ngác nhìn Ứng Tư Tuyết.
Ứng Tư Tuyết lại trừng mắt với hắn, mắng: - “Nhìn cái gì? Chưa thấy mỹ nhân bao giờ à? Còn nhìn nữa em móc hai tròng mắt của anh ra bây giờ!”
Dương Húc Minh thở dài, - “Em mắng anh một trận kinh khủng như vậy, sư tử Hà Đông chắc còn phải gọi em bằng sư phụ… Ngay cả Lâm Thu đang hôn mê cũng bị em mắng cho tỉnh lại rồi.”
Ứng Tư Tuyết sửng sốt một chút, - “A?”
Cô quay đầu lại, lúc này mới phát hiện nguyên bản Lâm Thu đang mơ mơ màng màng ngồi dậy, mặt khó chịu xoa đầu. Hai người đối diện với nhau, Lâm Thu vẻ mặt mờ mịt.
- “Em…em khỏe rồi?” Lâm Thu sờ sờ chân của mình, phát hiện hoàn toàn không có đau đớn gì.
Cô bé kinh ngạc nhìn về phía hai người: - “Trong lúc em hôn mê có chuyện gì xảy ra sao?”
Dương Húc Minh thở dài: - “Kỳ thật sự việc rất đơn giản, sự việc là như thế này….như thế nọ….như kia…”
Dương Húc Minh cứ lặp lại như này như kia khiến Lâm Thu mù mịt khó hiểu, - “Như thế này thế kia vậy rốt cuộc là có chuyện quỷ quái gì xảy ra?”
Ứng Tư Tuyết trừng mắt liếc hắn một cái, nói, - “Đã là lúc nào rồi mà anh còn có tâm tình đùa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1153002/chuong-330.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.