Dịch giả: BsChien
Đối mặt với sự ép hỏi dồn dập của Dương Húc Minh, Đặng Hiển Quý hiển nhiên không có chút dũng khí nào chống cự lại.
Thứ nhất là gã không dám trêu chọc tên thanh niên hung thần dữ tợn toàn thân sát khí trước mặt, thứ hai là Đặng Hiển Quý rõ ràng ý thức được tình trạng nguy hiểm của bản thân.
Cái trường mệnh khóa vốn là cành cây cứu mạng của gã, nhưng hiện giờ nó đã bị trao cho Dương Húc Minh – mặc dù Đặng Hiển Quý hoàn toàn không chút cam tâm tình nguyện giao ra.
Nhưng tiếc rằng, không phải ai cũng có dũng khí đối mặt với tên hung thần vạm vỡ tay xách lưỡi kiếm to khủng bố kia. Cho nên Đặng Hiển Quý chỉ có thể khuất phục, chấp nhận đau thương.
Đồng thời sau khi giao trường mệnh khóa ra, gã liền mất đi khả năng chạy trốn thoát khỏi bàn tay Lệ quỷ. Bởi vậy Đặng Hiển Quý hoàn toàn không còn dám nói nhảm thêm một câu, lập tức khai ra tuốt tuồn tuột:
- "Mang cái trường mệnh khóa này, sau đó có thể nhìn thấy quỷ, còn có thể biến thành quỷ.”
Đặng Hiển Quý vừa nói xong liền ý thức được lời của mình không rõ nghĩa, gã vội vàng giải thích:
- "Tôi mang theo trường mệnh khóa này, mỗi lần con quỷ nhỏ kia tới gần, tôi lập tức có thể cảm giác được nó.
Mà khoảng cách hai bên càng gần thì khả năng cảm ứng liên kết lại càng rõ rệt. Đôi khi tôi có cảm giác tôi biến thành chính con quỷ nhỏ đó, tôi có thể khống chế thân thể của mình cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152986/chuong-314.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.