Dịch giả: BsChien
Nơi này là một bãi đất trống ven đường, ngoại trừ mọc đầy cỏ dại rậm rạp ra thì trong bãi đất hoàn toàn không có thứ gì khác.
Không có cây cối, không có đá tảng, trống trơn không có thứ gì. Có lẽ thời điểm trăm năm trước, nơi này đã từng là một mảnh đất dùng để trồng một vài loại cây nông nghiệp nào đó.
Lúc này, chiếc xe trắng dừng giữa bãi đất hoang, bốn phía hoàn toàn bị những lùm cây rậm rạp vây quanh. Lâm Thu trực tiếp nhận ra chiếc xe này chính là xe của anh trai cô bé, chẳng những cùng một vẻ bề ngoài mà giống hệt cả biển số xe.
- “Quả nhiên anh trai em đến Lâm gia thôn.”
Dương Húc Minh bình thản nói. Phát hiện này cũng không khiến hắn kinh ngạc nhiều lắm. Bởi vì Lâm Tông Lễ nếu quả thật muốn truy tung sự tình phát sinh trăm năm trước, như vậy Lâm gia thôn là con đường anh ta bắt buộc phải đi qua.
Chỉ là xe của Lâm Tông Lễ vậy mà dừng lẻ loi trơ trọi giữa đường không ai coi giữ, điều này cũng thật kỳ quái.
Mặc dù cửa xe toàn bộ đóng kín nhưng không hề khóa lại, chỉ cần kéo nhẹ là mở được cửa.
Dương Húc Minh liếc nhìn Lâm Thu rồi nói:
- "Anh trai em có thói quen không tốt lắm… Dừng xe mà không khóa cửa, không sợ bị trộm hết đồ hay sao?”
Lâm Thu lắc đầu nguầy nguậy:
- "Từ trước đến giờ, em chưa từng thấy anh ấy quên khóa cửa xe.”
Dương Húc Minh đứng bên cạnh chiếc xe, nhìn vào trong xe, cau mày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152965/chuong-293.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.