Dịch: Tiểu Tán Tu
Nhóm dịch: Vô Sĩ
Nụ cười của Ứng Tư Tuyết vừa dễ thương lại vừa ẩn chứa vẻ đắc ý. Lúc em ý cười lộ ra hai chiếc răng nanh nho nhỏ, thoạt nhìn như quỷ hút máu người đang đắc chí…Chính xác, đó chính là nụ cười của quỷ hút máu.
Nhưng bộ dáng này, ngược lại khiến người ta hận đến nghiến răng nghiến lợi, muốn nhào tới cắn một phát.
Dương Húc Minh trừng mắt nhìn nàng, nhưng không có cách nào trị được cô em này.
- “Anh thực sự muốn biết, đại tiểu thư, mong em hãy nói cho anh biết,” Dương Húc Minh biểu hiện vô cùng thật thà, cúi đầu. Ứng Tư Tuyết nhìn phản ứng này của hắn, “xùy” một tiếng.
- “Đây là trực tiếp nhận thua sao…Thực sự là chán phèo, rõ ràng nhìn bên ngoài anh cũng khá ok, cứng rắn, em tưởng anh sẽ từ chối, không muốn biết, đấy mới hợp với xì tai của anh.”
Dương Húc Minh sửng sốt một chút.
- “Như vậy có nghĩa là em sẽ nói cho anh sao?”
Ứng Tư Tuyết khẽ nói.
- “Đương nhiên là không.”
- “Nếu biết sớm vậy anh đã không xuống nước, sẽ cố tỏ ra mạnh mẽ lạnh lùng men lì.”
Dương Húc Minh giang hai tay ra, than vãn.
Ứng Tư Tuyết liếc mắt.
- “ Ô sờ kê, thấy anh tội nghiệp như vậy em không trêu anh nữa, em sẽ nói cho anh.”
Ứng Tư Tuyết nhìn Lâm Thu qua kính chiếu hậu một chút, nói.
- “Lâm Thu, em có biết gia tộc của em trước kia vì sao phải rời khỏi Vương Quan Doanh không?”
Lâm Thu giật mình.
- “Do bệnh đậu mùa,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152962/chuong-290.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.