Dịch giả: BsChien
Dương Húc Minh vừa vung Sát phụ kiếm lên, con Trành quỷ liền gào lên thống khổ. Chỉ là thanh kiếm còn chưa chém xuống, tên này đã kêu gào cái gì?
Chẳng lẽ nó đang cầu cứu Lý Tử?
Nhưng Dương Húc Minh cũng bất chấp vì sao nó lại kêu thét nhanh thế, hắn không do dự vác kiếm chặt thẳng xuống dưới.
Thanh đại kiếm nặng nề trực tiếp chém xả xuống thân thể con Trành quỷ, lưỡi kiếm lóe lên ánh thép sắc bén, giống như dao nóng cắt mỡ bò, nhẹ nhàng chém xuyên qua nửa thân con Trành quỷ.
Ăn một nhát kiếm trí mạng, con quỷ tuyệt vọng thét lên thống khổ:
- "Cứu mạng! Đừng! A a a a a a a a! Đừng mang tôi đi.. Đừng mang tôi đi a a a a!!!"
Trành quỷ kêu rên trong sợ hãi tuyệt vọng, ánh mắt của nó nhìn chằm chằm vào phía sau Dương Húc Minh.
Ngay từ đầu, Dương Húc Minh còn tưởng rằng con quỷ này đang nhìn hắn, thế nhưng nội dung lời kêu khóc của nó có chút không thích hợp?
Mang nó đi? Ai mang nó đi?
Dương Húc Minh vô thức quay nhìn về phía sau lưng.
Nhưng phía rỗng tuếch, không hề có bất kỳ thứ gì. Trong căn phòng ngủ này hoàn toàn chính xác chỉ có một người sống là hắn.
Thấy không có Lệ quỷ khác xuất hiện, Dương Húc Minh lúc này mới thở phào một hơi nhẹ nhàng.
Hắn lần nữa quay đầu lại, nhìn con Trành quỷ đang kêu khóc thảm thiết trước người, xì một tiếng khinh miệt:
- "Gào rú ông cố nội nhà mày! Câm miệng lại cho tao! Mày có gọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152935/chuong-263.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.