Dịch giả: BsChien
Bên ngoài quan tài đột nhiên vang lên âm thanh thê lương thảm thiết, để cho hai người Dương Húc Minh vô cùng kinh ngạc. Hiện tại trong tình huống này, bên ngoài quần ma loạn vũ, chẳng lẽ bà già trồng hoa kia còn dám chạy ra?
Hơn nữa hướng âm thanh phát ra là từ linh đường kia, nơi đó bày biện quan tài sơn đỏ, có lẽ là khu vực kinh khủng quỷ dị nhất thôn làng này. Người trồng hoa không những chạy loạn ở ngoài mà còn đi vào khu vực ấy, không biết là ngu không biết hay là lớn gan?
Dương Húc Minh đúng là không biết nên có cảm tưởng gì. Nhưng rất nhanh, hắn ý thức được mình vừa nghĩ sai cho bà kia.
Bởi vì tiếng kêu thê lương thống khổ của người trồng hoa kia là đang cầu cứu một ai đó.
- "… Cha ơi… Cứu con! Con không muốn chết… không muốn chết mà!”
Một bà bác trung niên tối thiểu cũng hơn năm mươi tuổi rồi còn thảm thiết kêu cha mình cứu mạng?
Ứng Tư Tuyết có chút khó tin, thấp giọng nói:
- "Chẳng lẽ cha của bà bác này là quỷ trong làng? Cho nên bà ta mới dám tùy tiện đi lại trong làng, giữa chốn ma quỷ nhung nhúc này vẫn cảm thấy mình rất an toàn?”
Nhưng mặc cho người trồng hoa thê lương kêu rên, cũng không có đạt được bất kỳ sự cứu giúp nào. Bà ta vẫn gào thét thống khổ vì bị tra tấn như cũ.
Dương Húc Minh trầm mặc mấy giây, bỗng nhiên hắn nghiến răng đẩy bung nắp quan tài trên đầu.
Trong nháy mắt nắp quan tài vừa di
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152909/chuong-237.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.