Dịch giả: BsChien
Lúc này trong làng đã phi thường náo nhiệt, ồn ào rộn rã như họp chợ. Liên tiếp những tiếng cười quỷ dị, tiếng bước chân vang lên không ngừng.
Chỉ có điều hoàn cảnh sinh động này đối với hai người Dương Húc Minh đang trốn trong căn nhà, chưa chắc đã là chuyện gì tốt đẹp. Bởi vì những tiếng cười cùng bước chân đang chậm rãi rời khỏi vị trí ban đầu, tiến dần đến trước chỗ Dương Húc Minh.
Ứng Tư Tuyết thấp giọng thì thào nói:
- "Anh còn chưa đóng cửa à?”
Dương Húc Minh lắc đầu:
- "Đóng giờ cũng vô dụng, những thứ kia nếu thật muốn tìm tới chúng ta, cái cửa này căn bản ngăn không được.”
Nói xong, Dương Húc Minh lại nhìn cái bóng bên người một chút. Xem kỹ thì cái bóng này lưng còng, thấp bé gầy guộc nhưng tay chân đầy đủ thẳng thắn, hẳn không phải bà cô của Lý Tử.
Cho nên con mụ Trành quỷ kia còn đang ẩn núp ở chỗ khác hay sao? Dương Húc Minh từ đầu đến giờ vẫn để ý, nhưng hắn chưa hề tìm ra tung tích, dấu vết của mục tiêu chính trong lần thám hiểm hang Dã Cô này.
Âm thanh huyên náo bên ngoài càng lúc càng rõ, càng lúc càng nhốn nháo. Có thể đoán được bên ngoài đang có rất nhiều đồ vật tụ tập đến gần căn nhà nơi Dương Húc Minh và Ứng Tư Tuyết đang ẩn núp.
Đúng lúc này, một tiếng gà trống chói tai vang lên, như một làn sóng âm thanh lan tràn khắp thôn nhỏ.
Theo sau tiếng gà gáy, những tiếng cười và bước chân đột nhiên im bặt, tựa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152898/chuong-226.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.