Dịch: BsChien
Nhóm dịch: Vô Sĩ
Đối với những thắc mắc của Dương Húc Minh, Ứng Tư Tuyết không giữ lại điều gì, toàn bộ kể ra hết.
Theo như lời của cô nàng, sau khi Dương Húc Minh đi vào sơn động được một lúc, từ cuối đường hầm nơi bãi đỗ xe, có một cái ô tô chạy ra. Trên xe là một bà lão luống tuổi với sắc mặc âm trầm.
Hai bên vừa nhìn nhau mấy giây, Ứng Tư Tuyết cảm giác mình bị mất đi quyền khống chế thân thể. Bà kia bước xuống xe, tới trước xe Porsche của cô, bảo cô mở cửa xe đi ra ngoài.
Toàn bộ quá trình, Ứng Tư Tuyết chỉ có thể ngây ngốc nghe theo mệnh lệnh của đối phương, mặc dù ý thức của cô vẫn thanh tỉnh, nhưng thân thể không nghe theo sự điều khiển của trí óc. Người phụ nữ lớn tuổi kia hỏi gì, Ứng Tư Tuyết đều như một cái máy chậm rãi trả lời.
- "Đúng rồi, bà ta cuối cùng còn hỏi một câu." - Ứng Tư Tuyết nhìn Dương Húc Minh một chút, nói, "Bà ấy hỏi em có đi cùng anh vào hầm trú ẩn Chung Sơn hay không!”
Dương Húc Minh hiểu ra ngay vấn đề.
- "Bà già này chính là một người trồng hoa.”
Ứng Tư Tuyết nhún vai.
"Cũng may là bà ta không hỏi em có biết Ngũ Hưng Lượng hay không. Nếu hỏi thì mọi chuyện đã bị lộ ra rồi. Về phần anh có đi vào hầm trú ẩn Chung Sơn hay không thì em thực sự không biết.
Dù sao lúc trước anh có bảo em chuẩn bị giúp dụng cụ thăm dò hang động, nhưng cuối cùng lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152895/chuong-223.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.