Dịch: BsChien
Nhóm dịch: Vô Sĩ
Dương Húc Minh không định ở lại lâu nơi phòng thờ của căn nhà này. Thôn làng nơi đây có vẻ yên tĩnh hòa bình, nhưng bên trong không biết ẩn giấu bao nhiêu đồ vật kinh khủng. Hắn muốn nhanh chóng thám hiểm một vòng, tìm giết con trành quỷ kia, sau đó kiếm lối ra rồi thoát khỏi chỗ này.
Hắn đi một vòng quanh quan tài màu đen, xác định chắc chắn trong phòng này không có đồ đạc nào khác thường, cũng không có người nào. Sau đó hắn trực tiếp rời đi.
Ra đến bên ngoài, ánh trăng lạnh lẽo vẫn chiếu lên người Dương Húc Minh, tạo thành một cái bóng thật dài sau lưng hắn.
Thôn làng nơi hoang dã này dường như vĩnh viễn chìm trong đêm tối. Bằng không mà nói, ông lão kia tại sao phải đi ra ruộng làm việc giữa đêm hôm khuya khoắt?
Hoặc giả dụ nơi này cũng có ngày có đêm như bình thường, chỉ là dân làng chỉ chọn lúc đêm xuống mới hoạt động?
Dương Húc Minh suy đoán một hồi không ra kết quả, hắn rời khỏi căn phòng thứ ba, tiếp tục đi sâu vào trong làng.
Cái thôn này diện tích khá rộng, chỉ có mấy căn nhà là gần nhau, còn lại đa phần đều cách ra một khoảng khá xa. Dương Húc Minh đi tới phía trước một đoạn dài mới tới bên ngoài căn nhà thứ tự.
Giống hệt như căn nhà thứ ba, căn này cửa phòng chính giữa cũng mở rộng toang hoác. Nhưng bên trong lại bày biện một cỗ quan tài sơn màu trắng. Nắp quan tài này đóng chặt chứ không mở ra như bên kia.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152890/chuong-218.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.