Dịch giả: Doãn Đại Hiệp
Đối với việc anh tài xế đưa hắn đi lòng vòng như thế này, Dương Húc Minh có chút không hài lòng. Nhưng cuối cùng anh ta vẫn phải ngoan ngoãn đi con đường Dương Húc Minh chỉ.
Lúc chiếc taxi đưa hắn về đến công viên Đầm Lầy, trời vẫn còn chưa sáng.
Vào mùa hè ở Lục Bàn Thủy, bình minh đến rất sớm. Mới bốn rưỡi năm giờ mà trời đã bắt đầu hửng sáng rồi.
Mặc dù phải một lát nữa mặt trời mới mọc nhưng trên đường cũng không đến nỗi tối om.
Sau khi xe taxi đỗ ở ven đường, Dương Húc Minh hỏi:
- “Anh giai ơi hết bao nhiêu tiền để em gửi.”
Tài xế vội vàng lắc đầu:
- “Thôi tôi không lấy tiền đâu.”
Dương Húc Minh kinh ngạc:
- “Hả? Anh không lấy tiền? Vì sao vậy?”
Tài xế cười xấu hổ lấy lòng:
- “Tôi vừa mới đi nhầm một đoạn đường ngắn, làm mất thời gian của anh, thật xin lỗi. Lần này coi như tôi miễn phí đưa anh về, không cần tiền đâu.”
Chỉ cần sau này anh đừng lên xe tôi nữa là được…
Đương nhiên tài xế không dám nói câu nói này ra.
Anh ta sợ đắc tội tên ôn thần này. Dương Húc Minh thấy hắn được ưu ái như thế lại có chút ngượng ngùng. Hắn cười nói:
- “Ai lại làm thế bao giờ, người tốt như anh bây giờ hiếm lắm. Thế nên tiền anh nhất định phải lấy.”
Nói xong, Dương Húc Minh mở ví lấy hai mươi tệ để lại trên xe.
Sau đó hắn mỉm cười xuống xe:
- “Lần sau có cơ hội em lại ngồi xe anh nhé.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152879/chuong-207.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.