Dịch: BsChien
Nhóm dịch: Vô Sĩ
Ba giờ sau, trong bệnh viện.
Bên ngoài phòng cấp cứu.
Dương Húc Minh cúi đầu, lẳng lặng ngồi trên băng ghế phía ngoài phòng cấp cứu. Gần đó là mấy cảnh sát mặc đồng phục đang nói chuyện với bác sĩ.
Một lát sau, Vương Trấn bước ra… Anh ta nhìn Dương Húc Minh, hỏi:
- “Cậu em, sao rồi?”
Dương Húc Minh ngẩng đầu, lộ ra gương mặt lạnh lùng, ánh mắt đờ đẫn vô hồn. Vương Trấn vờ như không thấy, anh ta mở hộp thuốc lá, lấy một điếu châm lửa đốt; rít một hơi thật sâu rồi thở ra từng vòng khói.
Vương Trấn cất lời, có vẻ giận dỗi:
- “Ngày nào cũng đi tìm chết, rốt cục đã có chuyện gì xảy ra? Nói đi, đã xảy ra chuyện gì? Hai người các cậu trời còn chưa sáng đã lên Chung Sơn làm cái gì? Chẳng lẽ hai cậu đã đi vào trong hầm trú ẩn?”
Dương Húc Minh không trả lời câu hỏi của Vương Trấn, hắn mệt mỏi thở dài, nói:
- “Anh Vương, nguyên nhân cái chết của Phạm Chí Cương là gì?”
Vương Trấn trợn mắt nhìn hắn một cái, lại rít một hơi thuốc, đáp:
- "Cậu đưa người chết tới, bác sĩ không có nói với cậu em sao?"
Dương Húc Minh lắc đầu.
- "Em không phải bà con thân thích, cũng không phải cảnh sát điều tra. Bác sĩ không chịu nói chi tiết cho em.”
- "Anh đây cũng không rõ ràng lắm - Vương Trấn nhún vai - Trên thực tế, ngay cả bác sĩ cũng không hiểu được rõ nguyên nhân. Bác sĩ chỉ kiểm tra ra được, tên Phạm Chí Cương này bên trong nội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152869/chuong-197.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.