Dịch: BsChien
Nhóm dịch: Vô Sĩ
Dương Húc Minh hoàn toàn không nói điêu, hắn quả thật không biết chút gì về lai lịch của nữ quỷ này.
Có vẻ Lý Tử cũng hiểu điều đó nên cô nàng chỉ nhìn hắn một lát rồi quay đầu, ngó về tên ác quỷ toàn thân đẫm máu đang đứng cách đó không xa, xung quanh gã vẫn là bầy rắn độc chen chúc nhung nhúc như đám giòi bọ.
Lý Tử bước tới trước, nhanh chóng biến mất phía ngoài hốc cây. Dương Húc Minh chỉ ngồi trơ đó, không dám đi ra ngoài, cũng không dám hóng hớt ngoài kia đang xảy ra chuyện gì.
Nhưng ngay sau đó, phía ngoài vang lên tiếng gầm thét cuồng bạo phẫn nộ của tên quỷ quản lý xưởng bún.
- "Cô khinh người quá nhaaaaaaa ặc á á a ặc á!!
Câu chửi rủa của tên quỷ chưa dứt thì đã bị cắt ngang bằng tiếng thét thê lương của chính nó. Gã gào lên thảm thiết như bị ai đó tra tấn hành hạ.
Rầm… Bụp… Rầm… Xoảng…Chát Bụp….Rầm…
Tiếng động bên ngoài vang lên chát chúa khiến Dương Húc Minh nhớ đến trận chiến của Lý Tử với nữ quỷ ở Bạch Vân Sơn Trang.
Trận chiến này có vẻ còn hung mãnh ác liệt hơn lúc trước, khiến Dương Húc Minh ngồi trong hốc cây vẫn cảm giác toàn bộ mặt đất rung lên như bị bom đạn oanh tạc.
... Yên lặng ngồi trốn trong gốc cây, Dương Húc Minh dỏng tai lên, chờ trận chiến bên ngoài kết thúc.
Chợt hắn liếc nhìn qua bàn gỗ, thấy phía trên vẫn còn lưu lại đóa hoa Bỉ Ngạn đã héo rũ, vô cùng ảm đạm.
Dương Húc Minh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152866/chuong-194.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.