Dịch giả: Cua Đá
Phạm Chí Cương đứng co ro ngoài hầm trú ẩn, lạnh run cầm cập. Gã càng nghĩ càng sợ, chỉ muốn bỏ chạy. Ban nãy, chẳng hiểu tại sao, hộp gỗ Dương Húc Minh giấu sau rừng cây có dấu hiệu rung lắc liên tục.
Dường như có thứ gì kinh khủng bên trong đang muốn phá hộp chui ra.
Nhưng rõ ràng trước khi cùng tiến vào hầm trú ẩn, gã đã nhìn rõ mồn một cái hộp kia mà. Trong chiếc hộp gỗ trống tuếch trống toác, trừ một tờ giấy đỏ quấn lấy một cây nến ra thì chẳng còn gì nữa.
Vậy nên cái thứ “kinh khủng” đang điên cuồng giãy dụa rung lắc muốn thoát ra ngoài là cái gì đây? Phạm Chí Cương kinh hồn táng đởm không dám nghĩ đến nha.
Gã còn không dám đến gần cái hộp gỗ đang rung lắc kia, chỉ dám rúc ở trong bụi cây ngoài hầm trú ẩn, giấu mình thật kỹ rồi run rẩy trông chừng cái hộp gỗ vẫn không ngừng phát ra những tiếng động lách cách đầy khủng bố kia.
Hay là... Hay là trốn đi nhỉ?
Gã run rẩy nghĩ thầm.
Nhưng sau khi nhìn lại cửa hầm trú ẩn lần nữa, Phạm Chí Cương lại cắn răng tự nhủ: “Không được, đợi thêm chút nữa vậy”.
Gã liên tục tự kỷ ám thị:
Anh phóng viên vào hầm giúp mình báo thù cho cha mẹ, sao mà mình có thể mặt dày bỏ anh lại một mình đây!!!
Anh ấy dặn mình nếu trời sáng mà anh không ra khỏi hầm thì mình hãy báo cảnh sát mà!
Anh ấy giao cho mình bao nhiêu là nhiệm vụ, mình chỉ việc đợi ở bên ngoài chờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152863/chuong-191.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.