Dịch: BsChien
Nhóm dịch: Vô Sĩ
Phạm Chí Cương đột nhiên trở mặt, vươn đôi tay khô gầy chụp lấy Dương Húc Minh.
Nhưng Dương Húc Minh lạnh lùng nhìn gã, tỏ vẻ không sợ hãi chút nào. Trong giây phút Phạm Chí Cương thò tay ra, chân Dương Húc Minh vung mạnh, sút thẳng vào bụng gã.
… Bụp … Hự…
Phạm Chí Cương lãnh trọn cú đá như trời giáng, gã bắn ngược lại, đâm sầm vào ván cửa bằng gỗ. Sau đó thân thể gã co quắp một đống, ôm bụng kêu thảm thiết. Cái nồi đang bưng trên tay cũng bay theo, rơi xuống đất, thịt canh văng vung vãi khắp nơi.
Phạm Chí Cương phát ra tiếng kêu đau đớn.
…A Ah AH…
Bỗng gã hé mắt nhìn thấy thịt rắn bị rơi trên đất, tên này đột nhiên như bị kích thích. Gã điên cuồng giãy dụa, bổ nhào đến, liều mạng nhặt thịt rắn trên sàn bỏ vào miệng.
Phạm Chí Cương vừa bốc thịt trên đất nhét vào mồm, nhai nhóp nhép, vừa rên lên bi thảm:
- "Tôi tốt bụng mời anh ăn thịt dê, tại sao anh lại đánh tôi?”
Dương Húc Minh lạnh lùng nhìn tên điên điên khùng khùng đang bốc từng miếng thịt ăn lấy ăn để, như thể gã sợ lãng phí đống thịt rắn kia.
- “Đây là thịt dê hả? – Hắn chỉ vào cái đầu rắn còn chưa kịp xử lý, đang nằm trên thớt gỗ - Vậy cái đầu trên thớt này cũng là đầu dê phải không?”
Phạm Chí Cương sau khi bốc ăn hết thịt vương vãi trên đất, gã ngồi xụi lơ, tuyệt vọng nhìn Dương Húc Minh to con như một hung thần. Sau đó gã bụm mặt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152840/chuong-168.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.