Dịch: VoMenh
Nhóm dịch: Vô Sĩ
Sự nhiệt tình của Phạm Chí Cương làm Dương Húc Minh chưa kịp thích ứng. Hắn vô thức tránh thoát khỏi tay của Phạm Chí Cương, nói: - "Món dê à? Anh mua thịt dê ở đâu?" Phạm Chí Cương vô tâm chẳng nhận ra thái độ hời hợt và né tránh của Dương Húc Minh, vẫn là cười nói rất vui vẻ.
- "Tôi mua ở chợ, chỗ đó bán thịt dê rất là ngon. Vô đi anh phóng viên, ngồi xuống bàn đi. Tôi liền bưng bún dê lên cho anh ăn liền nè!" Vừa nhiệt tình mời mọc Dương Húc Minh ngồi xuống bàn xong, Phạm Chí Cương nhanh nhẩu vọt vào nhà sau.
Tiếp đó, hắn lập tức mang một tô bún nguội lạnh đóng đầy váng mỡ trên tầng mặt ra mời khách. Trong cái tô ấy, Dương Húc Minh thấy có vài miếng thịt tỏa ra mùi thum thủm nổi lền bềnh trên lớp nước dùng. Dương Húc Minh bất chợt cảm thấy muốn nhợn ói, sa sầm nét mặt. Phạm Chí Cương vẫn như thế, hí ha hí hửng đưa chén bún lạnh tanh này đến trước mặt hắn, ánh mắt tràn đầy mong đợi: - "Anh phóng viên ăn đi. Bún nhà tôi nổi tiếng là ngon lành đấy!"
Dương Húc Minh đẩy tô bún ra, mặt tỉnh queo nói: - "Tôi không ăn, cám ơn anh! Trước khi đến đây tôi đã ăn cơm rồi, giờ bụng không chứa thêm được tô bún này nữa đâu!"
Vẻ thất vọng tràn đầy hiện lên trên mặt Phạm Chí Cương: - "Anh không ăn à? Chẳng phải anh bảo tối nay đến đây ăn bún sao? Vì thế nên tôi cố tình chừa cho anh một tô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152838/chuong-166.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.