Dịch giả: Doãn Đại Hiệp
Đi qua đi lại quanh vách đá thẳng đứng hai vòng, cuối cùng Dương Húc Minh cũng xác nhận nơi này không có đường nào đi lên. Vách núi đối diện đường Bạch Ngọc này bị người ta san bằng để xây nhà và sửa sang đường xá. Không có đường leo lên từ chỗ này.
Nhưng mà Dương Húc Minh nghĩ kỹ lại, hắn nhớ mang máng Vương Trấn có nói rằng hầm trú ẩn có hai cửa vào.
Cũng không biết cái cửa kia ở đâu.
“- Ừm, chú à, cháu là phóng viên, gần đây đài truyền hình chúng cháu muốn làm một phóng sự thế này.”
“- Nghe nói hầm trú ẩn Chung Sơn bên này năm năm trước xảy ra một vụ án giết người tàn nhẫn? Nạn nhân là một đôi vợ chồng già. Đến tận bây giờ vẫn chưa tìm ra hung thủ?”
“- Không biết chú có thể giúp cháu chỉ đường một chút không ạ? Cháu muốn đi phỏng vấn con cái của đôi vợ chồng xấu số kia để hiểu rõ chuyện tình năm năm trước ạ.”
Ngay từ đầu Dương Húc Minh rất lễ phép hỏi mấy người dân bản địa nhưng không có ai tiếp chuyện hắn.
Về sau hắn giả dạng phóng viên, tìm một ông chú đi ngang qua. Ông chú kia nghe hắn bốc phét là phóng viên, bèn nhiệt tình chỉ đường giúp Dương Húc Minh.
Thậm chí còn dẫn Dương Húc Minh vào trong hẻm nhỏ, đưa hắn đến tận cửa.
“- Đây chính là nhà của Phạm Chí Cương.”
Ông ta dẫn Dương Húc Minh đi vào một ngôi nhà lợp ngói xiêu vẹo, nó mang lại cảm giác cũ kỹ dường như đã có từ lâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152831/chuong-159.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.