Dịch giả: Doãn Đại Hiệp
Đối với những hành vi này của Dương Húc Minh, hiển nhiên Vương Trấn không nhịn được.
Dương Húc Minh bị giáo huấn một trận khiến hắn hơi hơi mắc cỡ.
- Được rồi, được rồi… Vương ca, em biết sai rồi mà. Lần sau gặp chuyện thế này, em nhất định báo cảnh sát ngay.
Dương Húc Minh không có thành ý nói xin lỗi.
- Mặc dù chúng ta rất cảm ơn cậu đã liên tiếp giúp chúng ta phá mấy vụ án lớn, nhưng anh cũng không hi vọng sau này cậu lại làm loại chuyện nguy hiểm như vậy nữa.
- Đừng quên cậu còn có cha mẹ. Nếu cậu xảy ra chuyện gì, cha mẹ cậu biết phải làm sao? Cậu đã cân nhắc đến chuyện này chưa?
Dương Húc Minh yếu ớt giơ tay lên: - …Cái này…Anh à
- Cậu nói đi.
- Cha em đã mất bảy năm trước rồi. Bây giờ em mồ côi cha.
... Vương Trấn mặt đen lại:
- Vậy cậu mặc kệ mẹ già của cậu rồi?
Dương Húc Minh xấu hổ cười một tiếng:
- Em không định sửa lời của anh…Em cũng không nói sẽ tiếp tục làm thế nữa mà. Lời của Vương ca em nhất định nghe theo. Sau này em sẽ tuyệt đối không đi trêu chọc những tên tội phạm nguy hiểm này nữa đâu, có chuyện gì em báo cảnh sát ngay lập tức…Em hứa với anh như vậy.
Dương Húc Minh hứa hẹn đủ kiểu.
Vương Trấn liếc nhìn hắn, vẻ mặt không tin một chút nào.
- Lần này thì thôi, nhưng tiểu tử cậu lại làm xằng làm bậy lần nữa, anh sẽ vận dụng chút đặc quyền điều tra số điện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152827/chuong-155.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.