Dịch: BsChien
Nhóm dịch: Vô Sĩ
Gần như vô hại? - Dương Húc Minh híp mắt lại – Gần như vô hại tức là vẫn có khả năng có hại, đúng không?
Nằm bẹp dưới chân hắn, Ngũ Hưng Lượng thống khổ, vừa sợ vừa đau đến chảy nước mắt, nói:
- Trên đời làm gì có bữa cơm trưa miễn phí! Hoa Bỉ Ngạn sinh trưởng ở nơi oán khí tích tụ, vùng đất của những thứ tà ác khủng bố, lấy oán hận của lệ quỷ và máu tươi của người sống làm thức ăn. Loại này làm sao mà hoàn toàn vô hại được.
Chỉ là so với lợi ích tăng thêm mấy chục năm tuổi thọ, ngoài ra còn có thêm vài món quà bất ngờ khác. Như vậy thì một chút xíu tổn thương đến cơ thể coi như cũng chấp nhận được.
Lời của Ngũ Hưng Lượng khiến Dương Húc Minh có chút thất vọng. Rõ ràng hoa Bỉ Ngạn ngoài việc tăng thêm tuổi thọ thì cũng không có tác dụng ghê gớm nào khác. Ví dụ như tăng cường sức mạnh hay khai phá siêu năng lực gì đó…
Bất quá đối với đại đa số người khác thì tăng thêm mấy chục năm tuổi thọ đã là rất hấp dẫn rồi.
Dương Húc Minh nói
- Như vậy chú làm thế nào để liên hệ với kẻ đeo mặt nạ? Chú đã gặp qua bà ta, bà ta cũng dẫn đường cho chú, vậy giữa hai bên hẳn là có liên hệ chứ hả?
Ngũ Hưng Lượng vẻ mặt thê thảm nói
- Tôi làm sao có khả năng liên hệ với bà ta được… “Tâm hại người không nên có, nhưng tâm phòng người nhất định phải có”. Câu này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152819/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.