Con mèo đen kia đã cắn nát thân thể của quỷ anh, giờ đang gặm nhấm đầu của nó.
Quỷ anh bị mất một nửa bên đầu vẫn cố gắng liều mạng giãy dụa, rên la, trông vô cùng thể thảm. Có thể thấy rõ, sinh lực của bọn ma quỷ này ương ngạnh hơn xa người thường.
Ngũ Hưng Lượng thấy cảnh này liền hoảng sợ cực độ, trán đầy mồ hôi. Tuy vậy, Dương Húc Minh vẫn đứng yên bình tĩnh, hòng ép tên khốn này nói rõ thực hư mọi việc.
Đến lúc này, Ngũ Hưng Lượng dường như cảm giác được có gì đó không ổn rồi. Tên Dương Húc Minh trước mặt này quá bình tĩnh, chẳng có gì là sợ sệt hai con lệ quỷ trong căn phòng này. Hơn nữa, hắn ta còn tranh thủ hỏi gã đủ điều.
- Không ngờ là tao đã nhầm...
Ngũ Hưng Lượng nhìn chằm chằm Dương Húc Minh, nói:
- Không ngờ chú mày cũng là người trong nghề.
Dương Húc Minh liếc mắt:
- Người trong nghề gì chứ? Có quỷ mời là người trong nghề với ông chú đây. Tôi chỉ là một người dân bình thường, nếu chuyện này không dính dáng đến bạn tôi thì tôi cũng chẳng muốn dây dưa với chú.
Ngũ Hưng Lượng hừ một tiếng, nói:
- Mày không thừa nhận cũng không sao, mày hiểu rõ Quỷ đến thế, còn dám dóc láo là người bình thường? Có chó nó tin!
Những ai đã từng gặp quỷ, một là tổn thọ, hai là chết bất đắc kỳ tử, ba là bị bệnh tâm thần, chẳng ai có kết cục tốt đẹp cả.
Mày đã muốn biết chuyện này thì tao nói cho mày nghe.
Sắc mặt của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152817/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.